Những Mảnh Ghép Cuộc Đời

Những Mảnh ghép cuộc đời của Jim Rohn có tựa tiếng Anh là The five major pieces to the life puzzle – a guide to personal success. Do đó, có thể dịch lại tiêu đề như sau: Năm nền tảng thành công.

Theo như Jim Rohn, bí quyết để thành công là tập trung thời gian vào việc quan trọng, và việc quan trọng đó chính là năm nền tảng này.

Giới thiệu

 

NHỮNG MẢNH GHÉP CUỘC ĐỜI của Jim Rohn mang đến cho độc giả một công thức thực tế và hữu hiệu để đạt được thành công và hạnh phúc. Nó giải quyết những vấn đề cơ bản mà chúng ta cần kiểm soát để có thể tiến bộ và phát triển.

Triết lý mà cuốn sách này đưa ra là sự kết hợp giữa những kiến thức sắc sảo đã được Rohn công bố với rất nhiều thông tin mới từ những ghi chép riêng của ông, và kết quả là sự ra đời của một cuốn sách lý thú đầy tính khích lệ, mang hy vọng đến cho những người còn băn khoăn, mang niềm động viên đến cho những người đang chán nản, và mang nguồn hiểu biết mới đến cho những người cảm thấy bối rối trước những phức tạp trong thế giới hiện đại của chúng ta ngày nay.

Tôi quen biết Rohn đã nhiều năm nhưng chưa bao giờ hết ngạc nhiên trước tài năng, phong cách và sức sáng tạo của ông. Rohn sở hữu một khả năng hiếm có giúp ông có thể chỉ ra cho người khác thấy những cơ hội xung quanh họ, khiến họ tin tưởng vào giá trị và năng lực của mình. Ông khơi dậy ở họ khao khát vươn đến những nấc thang cao hơn trong những theo đuổi và thành tựu cá nhân. Tôi đã có được một cơ hội tuyệt vời để chứng kiến những người khác thay đổi thái độ bản thân, thiết lập nên những mục tiêu mới, hình thành những thói quen mới, và tận hưởng những thành quả mới nhờ tác động từ những lời nói của Jim Rohn. Ông mang đến một thông điệp thực sự có khả năng làm biến đổi cuộc sống của những người quan tâm đến cuộc sống của mình cũng như muốn tìm kiếm những kiến thức và hiểu biết mới.

Jim Rohn đã dạy tôi biết nhìn nhận lại chính những đam mê cuồng nhiệt của mình, để rồi tôi nhận ra được rằng quá trình tiến bộ có ý thức của con người cũng thú vị không kém những thành quả chắc chắn mà nó mang lại. Giờ đây tôi hiểu rằng hành trình cũng quan trọng như đích đến, và rằng thành tựu mà không được đánh giá cao thì chỉ là một phần thưởng tồi cho những năm tháng nỗ lực của chúng ta.


Khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện

Tôi tin rằng bạn cũng sẽ tìm thấy trong cuốn sách này những kiến thức uyên thâm đặc biệt như tôi đã từng có cái may mắn ấy. Người ta nói rằng: “Khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện.” Giờ đây, bạn đã có trong tay cuốn sách ghi những lời nói cẩn trọng của một trong những người thầy vĩ đại nhất của thế kỷ này, và tôi tin rằng với thái độ cầu thị và nghiêm túc, bạn sẽ bắt đầu bước vào một hành trình mới hướng về một cuộc sống trải đầy những phần thưởng mới mẻ. Bạn hãy mở lòng mình ra đón nhận những lời nói ấy. Bạn hãy để thông điệp của Jim Rohn trở thành động lực khích lệ mình. Tôi chúc bạn sớm tận hưởng được những cảm xúc mới mẻ cùng những thành tích mới mẻ sau khi đã phát hiện ra, đã đọc, và nắm chắc được NHỮNG MẢNH GHÉP CUỘC ĐỜI.

Jerry Haines

Công ty Achievement Seminars International

Lời giới thiệu

Ngay lúc này đây, bạn đang cầm trên tay một tài liệu là hiện thân của một lực lượng tuyệt vời, và tôi tin rằng bạn sẽ nghiêm túc đọc cuốn sách này như tôi đã nghiêm túc khi viết nó.

Những gì bạn đang đọc chỉ đơn thuần là câu chữ trên những trang sách. Nhưng những câu chữ này cùng với những ý tưởng mà chúng truyền tải lại có một sức mạnh đặc biệt. Mục tiêu của chúng ta – tức là của bạn và tôi – là làm sao để biến những câu chữ này thành những ý tưởng và cảm xúc có khả năng trở thành các công cụ giúp định hình một cuộc sống mới, với những mục tiêu mới và với một quyết tâm mới: đạt được bất kể điều gì bạn muốn và trở thành bất kể ai mà bạn muốn.

Hầu hết mọi cuốn sách đều được viết ra với dụng ý giải trí hoặc cung cấp thông tin. Cuốn sách này lại được viết với sứ mệnh khích lệ những người đọc nó. Việc bạn là chủ sở hữu của cuốn sách này cho thấy bạn đã đang trong quá trình tìm kiếm một thứ gì đó rồi, và rằng bạn muốn thay đổi điều gì đó trong cuộc sống của mình. Có thể bạn nghĩ rằng những gì người ta trả công cho bạn không tương xứng với giá trị thực tế của mình, hoặc vị trí công việc hiện tại không giúp bạn phát huy hết năng khiếu và năng lực bản thân. Cũng có thể bạn đang trăn trở với những tình huống cá nhân khó xử, khiến bạn cảm thấy đầu óc mình “rối như tơ vò”.

mục tiêu chủ đạo của cuốn sách này: biến đổi đời sống cá nhân từ vị trí và trạng thái hiện tại sang vị trí và trạng thái mong muốn.

Dù điều đã đưa đẩy bạn đến giây phút hiện tại là gì – tức là giây phút bạn dừng lại để ngồi đọc những ý tưởng trong cuốn sách này – thì vẫn có một điều bất biến: dường như bạn đang đi tìm kiếm những câu trả lời. Vậy thì bạn là một trong những kẻ may mắn loài người, kẻ đã sẵn sàng để thay đổi; và đây cũng là mục tiêu chủ đạo của cuốn sách này: biến đổi đời sống cá nhân từ vị trí và trạng thái hiện tại sang vị trí và trạng thái mong muốn.

Quá trình thay đổi bắt đầu như thế nào?

Sự thay đổi bắt đầu từ một trong hai nguồn. Thứ nhất, có thể chúng ta vì thất vọng mà bị đưa đẩy đến chỗ phải thay đổi. Đôi khi chúng ta ở trong những hoàn cảnh vượt ngoài tầm kiểm soát tới nỗi chúng ta gần như bỏ lửng việc tìm kiếm câu trả lời vì cuộc sống của mình dường như chỉ chứa toàn những câu hỏi không thể có lời đáp. Nhưng chính cảm giác thất vọng tràn trề này rốt cuộc lại thúc đẩy chúng ta lên đường tìm kiếm giải pháp. Thất vọng là kết quả chung cuộc và không thể tránh khỏi sau hàng tháng hoặc hàng năm trời chúng ta lờ đi, để rồi tới một thời điểm nào đó chúng ta cảm thấy một nhu cầu bức bách phải ngay lập tức tìm ra giải pháp cho những thách thức tích tụ trong cuộc sống.

Nguồn thứ hai thúc đẩy chúng ta tạo nên những thay đổi trong cuộc sống là sự khích lệ. Hy vọng rằng đây cũng là vị trí hiện tại của bạn, rằng bạn chuẩn bị có được sự khích lệ đầy đủ để tạo nên những thay đổi sâu rộng trong đời sống sau khi tiếp thu thông điệp mà tôi sắp chia sẻ với bạn sau đây.

Sự khích lệ có thể đến với chúng ta vào bất kỳ thời điểm nào và từ rất nhiều nguồn khác nhau. Một bài hát có thể khích lệ chúng ta, một cuốn sách có thể khích lệ chúng ta, một bài diễn văn ấn tượng và cảm động cũng vậy. Câu chuyện về một người thành công bất chấp nghịch cảnh có thể khuấy động tâm trạng của chúng ta. Sự khích lệ, từ bất kỳ nguồn nào, đều gợi lên trong chúng ta những cảm xúc giúp hồi sinh niềm hy vọng, hoài bão và sự quyết tâm. Nó là lời thì thầm khích lệ và trấn an tạm thời khiến chúng ta nhận thức về tiềm năng bản thân. Chúng ta cảm nhận được một tia khát vọng, và tâm trí chúng ta hình dung ra hết khả năng này tới khả năng khác, tất cả đều chất chứa những hứa hẹn về thành công và hạnh phúc tương lai. Trong cái khoảnh khắc thoảng qua khi sự khích lệ làm xao động tâm hồn, chúng ta hoặc là được thôi thúc hành động, hoặc chẳng làm gì cả vì đã mãn nguyện với việc tận hưởng cái cảm giác ấm áp đang lan tỏa trong người cho đến khi sự ấm áp đó cuối cùng cũng trôi qua, mang theo nó những hứa hẹn và những khả năng.

Dù lúc này cuộc sống của bạn đang như thế nào, dù bạn đang loay hoay tìm cách đối phó với sự thất vọng hay đang tìm kiếm sự khích lệ cho bản thân, tôi cũng mong muốn được kêu gọi nơi bạn sự toàn tâm toàn ý và một lời hứa sẽ đọc cuốn sách này tới hết chứ đừng dừng lại ở vài trang đầu. Rốt cuộc, cuộc sống của chúng ta sẽ được đánh giá không phải qua những gì chúng ta bắt đầu, mà qua những gì chúng ta hoàn thành nhờ nỗ lực và lòng quyết tâm của mình.

Tôi đã hết mực cẩn trọng để trình bày những hiểu biết và ý tưởng thực sự có ý nghĩa làm biến đổi cuộc sống. Tôi tin rằng sự khích lệ mà bạn sẽ nhận được từ cuốn sách này đủ sức làm thay đổi bất kể hoàn cảnh nào con người gặp phải. Nhưng để những ý tưởng này phát huy diệu dụng trong cuộc sống, thì trong những tuần sắp tới, bạn phải dành thời gian để nghiêm túc suy nghĩ về định hướng cuộc sống, về thông điệp mà tôi truyền tải và áp dụng một cách kỹ lưỡng những nguyên tắc được nêu ra sau đây.

Trước hết, tôi xin phép được chia sẻ với bạn một vài điều quan trọng bước đầu làm hành trang giúp bạn lên đường chinh phục thành công và hạnh phúc.

Chìa khóa mở cửa thành công và hạnh phúc

Lúc nào cũng vậy, luôn chỉ có một vài nguyên tắc quan trọng tạo nên phần lớn sự tiến bộ mà chúng ta đạt được trong cuộc sống. Chính những yếu tố “cơ bản” này đã mang đến những tác động sâu sắc nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và của cải của chúng ta. Nói như vậy không có nghĩa là chỉ có một vài ý tưởng trọng đại tác động tới chúng ta, bởi vì dĩ nhiên là có rất nhiều ý tưởng như vậy chứ. Điều mà tôi muốn nói đến ở đây là bạn hãy bắt đầu công cuộc tìm kiếm của mình bằng cách tập trung vào năm trụ cột mà chúng ta sẽ cùng bàn đến trong cuốn sách này. Đây chính là nhóm thiểu số chiếm nhiều công lao nhất trong những thành tựu mà bạn sẽ đạt được trong cuộc sống.

Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể làm chủ tất cả mọi khía cạnh trong cuộc sống, nên việc cố gắng trở thành người kiểm soát từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của mình sẽ chỉ dẫn đến sự bực dọc bất mãn mà thôi. Thay vào đó, tại sao không tập trung vào một số ít trong muôn vàn những khía cạnh khác nhau ấy – một số ít có thể mang đến phần lớn sự thay đổi, một số ít cơ bản có ý nghĩa quyết định lớn nhất đối với chất lượng cuộc sống của bạn?

Khi tìm kiếm giải pháp gây dựng một cuộc sống tốt đẹp, hãy luôn chú ý đến những trụ cột tuy ít ỏi nhưng tạo nên phần lớn sự khác biệt này. Nếu bạn nắm chắc được chúng, tôi cam đoan rằng bạn sẽ không phải thất vọng về những gì sau đó đâu.

Tất cả chúng ta đều cần kiểm soát tốt những điều cơ bản – những trụ cột trong cuộc sống. Chúng cũng chính là những chiếc chìa khóa đã mở lối thành công và hạnh phúc cho con người trong chiều dài suốt sáu nghìn năm mà lịch sử ghi chép lại được. Và cho tới nay, không hề có thêm điều cơ bản mới nào giúp tạo dựng nên thành công cho con người. Những gì cơ bản là cơ bản, và tất cả mọi thứ khác đều chỉ là những hoạt động được thực hiện để tinh chỉnh hay mở rộng dựa trên những nguyên tắc này.

Bất cứ khi nào bạn muốn cải thiện hoàn cảnh hiện tại, đừng để mình đi chệch khỏi những nguyên tắc đã được thời gian chứng thực và đã được các thế hệ nối tiếp nhau coi là nền tảng trên hành trình tìm kiếm, xây dựng, và sống một cuộc sống tốt đẹp.

Năm nền tảng thành công

Nếu yêu cầu các độc giả của cuốn sách này ngồi lại và mỗi người tự vạch ra một danh sách gồm năm nguyên tắc chủ đạo tạo nên phần lớn sự khác biệt trong cuộc sống của họ, thì hẳn chúng ta sẽ có hàng trăm câu trả lời khác nhau. Thực ra, xét từ một góc độ nào đó, tất cả những câu trả lời đó đều đúng, bởi mỗi người khác nhau sẽ đề cao những nguyên tắc khác nhau.

Mong bạn hãy hiểu rằng danh sách mà tôi sẽ chia sẻ với bạn trong cuốn sách này không hàm ý rằng danh sách năm nguyên tắc của tôi là năm nguyên tắc duy nhất và loại trừ tất cả mọi danh sách khác. Tôi chưa đủ thông thái và cũng chưa đủ tự mãn đến mức cho rằng mình có tất cả các câu trả lời và rằng các câu trả lời của tôi là duy nhất. Những nguyên tắc mà chúng ta sẽ bàn đến trong cuốn sách này là năm khái niệm quan trọng, là nền tảng thiết yếu tạo nên thành công của bạn bây giờ cũng như thành công của các thế hệ trước đó. Trải qua tất cả những năm tháng nghiên cứu và trải nghiệm của tôi, trải qua tất cả những thăng trầm tôi đã nếm trải, trải qua tất cả những cuộc trao đổi và gặp gỡ mà tôi có vinh hạnh được tham dự, năm nguyên tắc này vẫn giữ nguyên khả năng của chúng trong việc tạo ra những kết quả có sức làm biến đổi cuộc sống.

Sự trường tồn thường là dấu hiệu tốt nhất thể hiện tính hiệu quả và giá trị. Vì vậy, bạn hãy suy nghĩ kỹ hơn về năm nguyên tắc trường tồn này – những yếu tố “cơ bản” luôn luôn hiện hữu, là kim chỉ nam trong cuộc sống của những người đã và đang xử lý tốt cả thách thức và cơ hội mà cuộc đời mang đến.

Tôi không có câu trả lời cuối cùng và chắc chắn cho quá trình tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp. Tôi biết có rất nhiều người tuyên bố rằng họ biết sự thực, rằng họ đã khám phá ra câu trả lời sau rốt cho câu đố của cuộc đời. Nhưng không thể có một câu trả lời tột cùng duy nhất, bởi lẽ không bao giờ chỉ tồn tại duy nhất một câu hỏi tột cùng duy nhất cả.

Đó là lý do tại sao lời khuyên tốt nhất của tôi luôn là hãy bám lấy những điều cơ bản. Và nếu bạn sẵn sàng dành thời gian và sự chú ý cẩn trọng cho mỗi điều trong năm điều cơ bản mà chúng ta sẽ bàn luận tới sau đây, chắc chắn bạn sẽ mãn nguyện với kết quả đạt được, bởi chúng chính là Những Mảnh Ghép Cuộc Đời.

Cách nghĩ

TRIẾT LÝ LÀ HÒN ĐÁ tảng tạo nên những mảnh ghép cuộc đời. Cách tư duy là một yếu tố chủ đạo quyết định cuộc sống của chúng ta. Tất cả mọi thứ đi vào bên trong tâm trí con người dưới dạng những tư tưởng, ý tưởng, và thông tin hình thành nên triết lý cá nhân của mỗi người. Khi đó, triết lý của chúng ta sẽ ảnh hưởng tới thói quen và hành động của chính chúng ta, và đây cũng là xuất phát điểm của mọi thứ.

Triết lý cá nhân hình thành như thế nào

Triết lý cá nhân xuất phát từ những gì chúng ta biết và từ quá trình dẫn đến sự biết về tất cả những gì chúng ta hiện đang biết. Xuyên suốt cuộc đời mình, chúng ta tiếp nhận vô vàn thông tin từ vô số nguồn khác nhau. Những điều chúng ta biết đến từ trường học, bạn bè, đồng nghiệp, truyền thông, trong nhà, ngoài đường; từ sách vở và quá trình đọc sách; từ quá trình lắng nghe và quan sát. Những nguồn kiến thức và thông tin đã và đang đóng góp vào sự hình thành triết lý hiện tại của chúng ta hầu như không giới hạn.

Khi trưởng thành, tất cả những thông tin mới xuất hiện trước chúng ta đều được “kiểm duyệt” thông qua một “bộ lọc” là triết lý cá nhân của mỗi người. Những thông tin có vẻ nhất quán với những kết luận mà chúng ta đã có sẽ được bổ sung vào kho tàng kiến thức đồng thời củng cố thêm cho tư duy hiện tại của chúng ta. Những thông tin có vẻ đối lập với những niềm tin của chúng ta thường bị nhanh chóng loại trừ.

Chúng ta liên tục ở trong quá trình kiểm tra lại tính chính xác hoặc xác thực những niềm tin hiện hữu của mình trước sự xuất hiện của các thông tin mới. Khi kết hợp giữa cái mới với cái cũ như vậy, chúng ta sẽ hoặc là củng cố thêm cho những niềm tin đã có hoặc là mở rộng triết lý cá nhân trước những thông tin mới, có giá trị về cuộc sống và con người.

Cách nghĩ của cá nhân quyết định họ sẽ làm hoặc không làm gì, cái nào có giá trị cái nào không

Chính những niềm tin hình thành nên triết lý cá nhân cũng sẽ quyết định các hệ thống giá trị của chúng ta. Niềm tin dẫn chúng ta đến những quyết định nhất định về điều gì là có giá trị đối với bản thân trên cương vị con người. Dần dần, chúng ta có xu hướng lựa chọn làm bất kể điều gì mà chúng ta coi là có giá trị. Nếu một người quyết định hàng ngày dậy từ 5 giờ sáng để tận dụng những cơ hội có thể giúp anh ta mang đến cho gia đình mình nhiều thứ tốt đẹp hơn trong cuộc sống, vậy thì thực ra người đó thực sự đang làm gì? Anh ta đang làm điều mà triết lý của anh ta đã dạy là có giá trị. Ngược lại, người chọn cách ngủ nướng đến tận trưa cũng làm vậy xuất phát từ điều mà anh ta cho là có giá trị. Nhưng kết quả từ hai triết lý khác nhau đó – xuất phát từ những đánh giá của mỗi người về điều gì là có giá trị – sẽ khác nhau vô cùng.

Tất cả chúng ta đều có những ý tưởng riêng về những điều tác động tới cuộc sống của mình dựa trên những thông tin mà chúng ta tích lũy được qua nhiều năm. Mỗi người đều có quan điểm riêng về chính phủ, giáo dục, nền kinh tế, chủ lao động và nhiều vấn đề khác. Những suy nghĩ của chúng ta về các vấn đề này bổ sung thêm vào triết lý cá nhân đang hiện hữu, khiến chúng ta đi tới những kết luận nhất định về cuộc sống và cách cuộc sống vận hành. Sau đó, những kết luận này dẫn chúng ta tới những đánh giá cụ thể về giá trị, và những đánh giá này quyết định cách thức hành xử của chúng ta trong một thời điểm và hoàn cảnh xác định. Chúng ta đã, đang và sẽ tiếp tục đưa ra những quyết định dựa trên điều mà mình cho là có giá trị. Việc những quyết định này sẽ dẫn chúng ta tới thành công hay thất bại phụ thuộc vào thông tin mà chúng ta tích lũy được trong những năm trước đó để hình thành nên triết lý cá nhân của bản thân.

Triết lý cá nhân giống như hướng đi của con tàu

Trong cuộc sống, ngọn gió hoàn cảnh không ngừng thổi vào chúng ta, chạm vào từng cuộc sống của mỗi người.

Tất cả chúng ta đều đã kinh qua những ngọn gió của sự thất vọng, nỗi tuyệt vọng và đớn đau. Vậy thì tại sao mỗi người, trong mỗi con tàu cuộc sống riêng, từ một xuất phát điểm chung, với đích đến dự định giống nhau, lại cập bờ ở những vị trí khác nhau như vậy vào cuối cuộc hành trình? Chẳng phải tất cả chúng ta đều cùng đi trên một đại dương giống nhau hay sao? Chẳng phải tất cả chúng ta đều đã chịu những ngọn gió hoàn cảnh giống nhau và vấp phải những trận bão dữ dội của nỗi bất mãn giống nhau hay sao?

Thứ đưa đẩy chúng ta đến những bến bờ khác nhau trong cuộc sống phụ thuộc vào cách chúng ta lựa chọn để định hướng hành trình của mình. Cách suy nghĩ của mỗi người tạo ra sự khác biệt lớn về đích đến. Sự khác biệt lớn ở đây không phải là hoàn cảnh mà là hướng đi của con tàu.

Những hoàn cảnh tương tự nhau xảy đến với tất cả chúng ta. Tất cả đều có những nỗi thất vọng và thách thức. Tất cả đều gặp nghịch cảnh và những thời điểm mà tại đó, bất kể chúng ta có trù tính tốt đến đâu và cố gắng đến mức nào, mọi thứ dường như đều xôi hỏng bỏng không. Hoàn cảnh khó khăn không phải chỉ dành riêng cho người nghèo, người không được học hành tử tế, hay thiếu thốn. Cả người giàu và người nghèo đều có con cái, và những đứa con của họ đều có thể lâm vào rắc rối. Cả người giàu và người nghèo đều gặp trắc trở trong hôn nhân. Cả người giàu và người nghèo đều phải đối mặt với những thách thức có thể khiến họ phá sản hay tuyệt vọng.

Rốt cuộc, những điều quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta không phải là những gì xảy đến với chúng ta mà là những gì chúng ta làm khi mà, sau bao vật lộn định hướng cho con tàu, chúng ta chợt nhận ra rằng ngọn gió đã đổi chiều. Khi ngọn gió đổi chiều, chúng ta phải thay đổi. Chúng ta phải đấu tranh để đứng lên lại một lần nữa và định hướng lại con tàu sao cho nó sẽ đưa chúng ta tới đích đến mà chúng ta đã chủ động lựa chọn. Việc định hướng con tàu, hay cách chúng ta tư duy và phản ứng, có khả năng phá hủy cuộc sống của chúng ta hơn bất kỳ thách thức nào mà chúng ta gặp phải. Việc chúng ta phản ứng nhanh chóng và có trách nhiệm ra sao trước nghịch cảnh quan trọng hơn nhiều so với bản thân nghịch cảnh. Sau khi đã buộc mình phải hiểu thấu điều này, chúng ta sẽ có thể sẵn sàng chấp nhận kết luận rằng thách thức lớn của cuộc sống là phải kiểm soát quá trình suy nghĩ của bản thân.

Học cách định hướng lại con tàu khi gió đổi chiều chứ không chấp nhận để mình bị gió cuốn đi theo một hướng nằm ngoài sự lựa chọn chủ động của chúng ta đòi hỏi chúng ta phải xây dựng một hệ thống kỷ luật hoàn toàn mới. Nó đòi hỏi sự thiết lập một triết lý cá nhân mạnh mẽ, có khả năng tác động tích cực đến tất cả những gì chúng ta làm, suy nghĩ và quyết định. Nếu thành công trong nỗ lực đáng thực hiện này, kết quả sẽ là một sự thay đổi về thu nhập, tài sản, lối sống, các mối quan hệ, và cách chúng ta nhìn nhận về những điều có giá trị cũng như về những thời điểm thách thức trong cuộc sống. Nếu chúng ta có thể thay đổi cách nhìn nhận, đánh giá và ra quyết định của mình đối với những vấn đề lớn trong cuộc sống, chúng ta có thể biến đổi hoàn toàn cuộc sống của mình.

Phát triển một triết lý cá nhân mạnh mẽ như thế nào ?

Điều gây ảnh hưởng lớn nhất đến quyết định của chúng ta trước cơ hội tương lai không phải là hoàn cảnh mà là những suy nghĩ và cách suy nghĩ của chúng ta. Điều chúng ta nghĩ đến và những kết luận chúng ta đưa ra trước những thách thức của cuộc sống sẽ là tổng hòa của tất cả những gì chúng ta đã học được cho đến thời điểm hiện tại.

Quá trình học hỏi này đóng vai trò lớn trong việc định hình nên triết lý cá nhân của chúng ta. Qua nhiều năm, chúng ta đều đã tích lũy được một lượng kiến thức đáng kể. Chúng ta không thể sống thiếu những thông tin xung quanh, những thông tin đã và đang tác động đến cách thức suy nghĩ của bản thân chúng ta. Đầu óc con người không ngừng “chụp ảnh” và “ghi âm” lại những âm thanh và hình ảnh xung quanh. Mỗi trải nghiệm đều được khắc sâu vào từng nơ-ron thần kinh trong não bộ con người. Mỗi lời nói, mỗi bài hát, mỗi chương trình truyền hình, mỗi cuộc trao đổi, và mỗi cuốn sách đều ghi dấu ấn vào não bộ chúng ta.

Mỗi cảm xúc, mỗi suy nghĩ, mỗi hoạt động mà chúng ta đã tham gia đều tạo nên một “mạch dẫn” mới trong não, và mạch dẫn này kết nối với tất cả các mạch dẫn khác đã tồn tại. Tất cả những gì đã tiếp xúc với cuộc sống của chúng ta đều được ghi lại vĩnh viễn, và con người chúng ta trong hiện tại chính là kết quả sự tích lũy những gì mà chúng ta đã tiếp nhận và giữa chúng có mối liên kết phức tạp nhờ sự kết hợp tinh tế của những xung lực hóa học và điện tử được dự trữ trong một bộ não chỉ nặng khoảng 1,3kg. Tất cả những gì đã xảy ra trong và xung quanh chúng ta lúc này trở thành một thứ độc nhất mà chúng ta gọi là bản thể – tức cá nhân mỗi con người.

Cách chúng ta sử dụng tất cả những thông tin này và cách chúng ta sắp xếp những kiến thức đã thu thập được hình thành nên triết lý cá nhân của mỗi người. Vấn đề nằm ở chỗ phần nhiều những thông tin mà chúng ta thu thập được lại đưa đến những kết luận sai lầm về cuộc sống, và chúng cản trở chúng ta đạt được những mục tiêu của mình. Cách duy nhất để loại bỏ những rào cản tâm trí này là phải rà soát lại, tinh chỉnh và sửa lại triết lý cá nhân của chúng ta.

Cách hiệu quả nhất để thiết lập nên một triết lý cá nhân mới và mạnh mẽ là hãy bắt đầu bằng cách rà soát lại một cách khách quan những kết luận mà chúng ta đã rút ra về cuộc sống. Bất kỳ kết luận nào không hữu hiệu đối với chúng ta trên thực tế có lẽ đều đang chống lại chúng ta. Chẳng hạn, giả sử một người cho rằng ông chủ hiện tại của anh ta trả lương không hợp lý. Khi đó, hệ thống giá trị của anh ta – được hình thành dựa trên nhiều năm tích lũy thông tin và trải nghiệm – cho rằng: “Điều này thật không công bằng!” Sự đánh giá về giá trị này khiến anh ta thực hiện những hành động cụ thể để đáp lại. Anh ta không còn nỗ lực nhiều như trước và chỉ làm những gì mà anh ta cho là phù hợp với mức lương hiện tại của mình. Quyết định này không có gì sai trái cả, với điều kiện rằng mục tiêu của anh ta là giữ nguyên trạng hoàn cảnh hiện tại, làm những gì anh ta vẫn đang làm, và nhận được mức thù lao như hiện nay tới suốt đời.

Tất cả những niềm tin và sự lựa chọn thiếu hiệu quả của chúng ta đều là kết quả của hàng năm trời tích lũy những thông tin sai lầm. Đơn giản là chúng đã tiếp nhận những nguồn thông tin sai lầm và thu thập những dữ kiện sai lầm. Những quyết định mà chúng ta đưa ra là không sai vì chúng dựa trên những thông tin mà chúng ta có; chính những thông tin mà chúng ta có mới đẩy chúng ta đến những quyết định sai lầm. Thật không may, những quyết định sai lầm này đưa chúng ta đi ngày một xa khỏi những mục tiêu của mình.

Tầm quan trọng của thông tin mới

Vì gần như không thể xác định và loại bỏ mọi thông tin sai lầm trong não bộ, cách duy nhất để thay đổi thói quen suy nghĩ của chúng ta là đưa vào đó những thông tin mới. Nếu không thay đổi những điều chúng ta biết, chúng ta sẽ còn tiếp tục tin tưởng, quyết định và hành động theo chiều ngược lại với những lợi ích tốt nhất đối với mình.

Việc tiếp thu những thông tin cần thiết cho việc tạo dựng thành công và hạnh phúc – và tiếp thu chúng một cách chính xác – là chuyện sống còn. Nếu không thế, chắc chắn chúng ta sẽ bị đẩy dạt vào lãnh địa của sự kém hiểu biết, bị lừa gạt bởi chính sức mạnh, uy tín và tài sản của mình.

Câu hỏi đặt ra là: Chúng ta có thể lấy những ý tưởng cũng như những thông tin mới, chính xác và hiệu quả hơn, có thể giúp chúng ta trở thành người tốt đẹp hơn bây giờ ở đâu? Thật may mắn, có cả một kho thông tin tích cực đang hiện tồn xung quanh chúng ta, chờ đợi chúng ta sử dụng.

Học hỏi từ những trải nghiệm cá nhân

Một trong những cách hiệu quả nhất giúp mở rộng các chiều kích kho kiến thức của chúng ta là thực hiện một cuộc rà soát nghiêm túc về những trải nghiệm của bản thân trong quá khứ. Trong mỗi con người đều tồn tại một trải nghiệm học tập. Những cuốn sách đang nằm trên các giá sách trong đầu chúng ta đã được viết lên và đặt tại đó bởi tất cả những gì chúng ta đã và đang trải nghiệm kể từ khi chào đời. Những trải nghiệm này cho chúng ta thấy rằng luôn có một con đường đúng và một con đường sai đối với mọi việc chúng ta làm, mọi quyết định cũng như mọi chướng ngại đang cản trở chúng ta.

Một cách để học làm đúng là hãy làm sai. Chúng ta rút được bài học kinh nghiệm từ cả thành công và thất bại. Thất bại phải dạy được cho chúng ta điều gì đó, bởi nếu không thì chắc chắn thành công sẽ không tưởng thưởng chúng ta được. Những thất bại và sai lầm của quá khứ phải khiến chúng ta đi đến chỗ sửa chữa hành vi hiện tại, nếu không hiện tại và tương lai sẽ chẳng là gì ngoài sự lặp lại của quá khứ.

Tất cả chúng ta đều lưu giữ ký ức về những hành vi trong quá khứ và phần thưởng hay hệ quả kéo theo của những hành vi ấy. Điểm mấu chốt đây là phải biến ký ức về những sự kiện quá khứ trở thành đầy tớ cho chúng ta để chúng ta không bị biến thành nô lệ cho chúng. Để chúng có thể phục vụ chúng ta, khiến tương lai tươi sáng hơn quá khứ, chúng ta phải cố gắng đảm bảo rằng những ký ức này – dẫu tốt hay xấu – đều chính xác. Chúng ta phải hồi tưởng quá khứ, sống lại những khoảnh khắc đó, chiêm nghiệm những bài học mà chúng mang đến, và điều chỉnh hành vi hiện tại dựa trên những bài học lịch sử cá nhân. Nếu thao túng sự thật, nếu chúng ta chỉ chăm chăm đổ lỗi cho người khác chứ không chịu nhận lỗi về mình, tức là chúng ta đang muốn chạy trốn thực tại, và chúng ta sẽ phải lặp lại những sai lầm của quá khứ cũng như phải sống lại những khó khăn trong hiện tại.

Học hỏi từ bên ngoài

Ai trong chúng ta cũng có thể nhờ đến một chút tư vấn. Xét ở góc độ nào đó, đây cũng chính là mục đích của cuốn sách này. Nó mang đến cho những người đang tìm kiếm những hiểu biết và ý tưởng một giọng nói mới mẻ và khách quan. Chúng ta đều có khả năng tự sửa chữa những sai lầm của mình, nhưng một quan điểm bên ngoài thường cũng có giá trị lớn – đó là người có thể đưa ra những đánh giá khách quan về con người chúng ta hiện nay và những việc chúng ta đang làm cũng như những tác động tiềm năng mà các suy nghĩ và hành động của chúng ta có thể gây ra đối với tương lai.

Một sự đánh giá khách quan từ người mà chúng ta tôn trọng sẽ cho phép chúng ta nhìn ra những điều mà bình thường chúng ta không nhận ra. Trong thế giới cá nhân của mình, chúng ta thường chỉ nhìn thấy cây trong khi người bạn khách quan và tài năng kia có thể thấy ra cả một khu rừng. Sự khách quan trong những lời tư vấn thông thái của người mà chúng ta tin tưởng và kính trọng có thể mang đến cho chúng ta những thông tin ban đầu chính xác về bản thân cũng như về quá trình ra quyết định của bản thân. Nó có thể ngăn chúng ta không đưa ra những kết luận sai lầm do đã quá quen thuộc với môi trường của mình.

Thực ra, lắng nghe lời khuyên và gợi ý của người biết quan tâm là khôn ngoan, bởi nếu không, cuộc sống và hoàn cảnh sẽ buộc chúng ta phải tiếp nhận lời khuyên và gợi ý của người không hề quan tâm tới mình.

Trong thế giới kinh doanh, các lãnh đạo thành công thường tìm đến các cố vấn để nhờ họ mang lại cái mới mẻ của một quan điểm bên ngoài. Những người trong công ty có thể vì đã quá quen thuộc với một vấn đề trước mắt tới nỗi đánh mất đi khả năng nhìn ra giải pháp đang lơ lửng ngay trên đầu mình.

Chúng ta phải có riêng cho mình một người chúng ta có thể tìm đến để xin lời khuyên khi những ngọn gió của cuộc đời đổi chiều thường xuyên tới nỗi chúng ta không còn dám chắc rằng liệu mình có còn đi theo đúng lộ trình hay không. Người khác có thể giúp chúng ta đánh giá những hành động của mình một cách khách quan để bảo đảm rằng chúng ta không bị đẩy đi quá xa khỏi những trụ cột trong cuộc sống – hay những điều cơ bản.

Học hỏi từ kinh nghiệm thất bại của người khác

Người khác cùng những trải nghiệm cá nhân của họ mang đến những cơ hội học hỏi vô giá. Trải nghiệm của những người khác mang đến hai nguồn thông tin giá trị, hai thái độ, hai nhóm người có cùng những trải nghiệm tương tự nhau nhưng có những thành quả vô cùng khác biệt. Hàng ngày chúng ta có cơ hội gặp gỡ đại diện của cả hai nhóm trên. Mỗi nhóm đều tìm kiếm những khán giả riêng của mình và đều có ảnh hưởng đến những người chịu lắng nghe. Nhưng cả hai nguồn thông tin trên đều quan trọng. Một nguồn là ví dụ để chúng ta làm theo, và một nguồn là ví dụ để tránh đi theo “vết xe đổ” – một lời cảnh báo cần nghiên cứu nhưng không nên bắt chước.

Tất cả chúng ta đều nên học hỏi kinh nghiệm từ thất bại. Đó là một phần trong trải nghiệm của thế giới, một phần trong trải nghiệm sống. Tại sao phải học hỏi những thất bại? Để nhận biết điều gì là không nên làm.

Mọi kinh nghiệm đều có thể trở thành “thầy giáo” của chúng ta với điều kiện chúng ta học hỏi từ những thông tin đó và đưa giá trị của chúng vào cuộc sống của bản thân. Có nhiều người cho rằng bằng mọi giá không nên giao lưu với những người không thành công trong cuộc sống và không tận dụng được những cơ hội tìm đến với mình, bởi lẽ họ sợ rằng chúng ta sẽ bị tiêm nhiễm những thói quen tệ hại, từ đó lặp lại những sai lầm đáng tiếc của họ. Tuy vậy, có người đã nói một câu rất thông thái rằng: “Những ai không rút được bài học từ những sai lầm trong quá khứ sẽ phải lặp lại những sai lầm đó.” Nếu bỏ qua những bài học quá khứ, bất kể từ nguồn nào, chúng ta có thể sẽ trở thành nạn nhân của quá trình thử và sai. Khi phớt lờ những bài học lịch sử, chúng ta sẽ phải tự mò mẫm và chính quá trình này sẽ thử thách lại chúng ta, và những sai lầm của chính chúng ta cuối cùng sẽ phá hỏng cuộc đời chúng ta.

Có lẽ cái may mắn nằm ở chỗ những người thất bại không rao giảng kinh nghiệm cá nhân cho tất cả mọi người. Nếu chúng ta có thêm cơ hội học hỏi từ những trải nghiệm tiêu cực của người khác, có lẽ chúng ta sẽ có thể cứu rỗi chính cuộc đời mình khỏi một vài tai họa nào đó.

Học hỏi từ thành công của người khác

Dẫu có bỏ ra bao nhiêu thời gian và phải đầu tư bao nhiêu công sức thì việc nghiên cứu học hỏi từ những người thành công cũng là một hành động đáng giá. Hãy thu thập các ý tưởng và thông tin từ mọi nguồn có thể. Đọc sách. Tham dự hội thảo. Dành thời gian thu thập những kiến thức cần thiết để kiến tạo thành công. Nghiên cứu thói quen, ngôn ngữ, phong cách ăn mặc, và kỷ luật của những người đã và đang gặt hái thành công.

Một trong những nguồn trí tuệ thông thái từ những người thành công là những cuốn sách danh ngôn dễ tìm thấy tại các cửa hàng sách. Chỉ cần đọc câu nói của những con người vĩ đại nhất của nhân loại cả trong chúng ta có thể hiểu rõ hơn những tư tưởng đã soi đường chỉ lối cho cuộc sống của những người đủ vĩ đại, đủ thuyết phục, đủ tầm ảnh hưởng và đủ thành công để người khác phải ghi lại những lời họ đã nói.

Tận dụng sức mạnh của ảnh hưởng tích cực

Mỗi người trong chúng ta đều cần phải không ngừng tìm kiếm những người có thể khiến mình cảm thấy ngưỡng mộ và tôn trọng, những người mà chúng ta có thể bắt chước phần nào hành vi của họ. Phần nhiều trong con người chúng ta vào thời điểm này là sự kết hợp của nhiều người đã và đang gây ảnh hưởng lên chúng ta suốt những năm tháng qua. Khi còn trẻ, thần tượng của chúng ta thường là các nhân vật trong truyện, các ngôi sao màn bạc và các nhạc sĩ nổi tiếng. Đã có lúc chúng ta đi đứng, ăn vận, và thậm chí là nói chuyện y như các thần tượng đó. Khi chúng ta trưởng thành hơn, những nét tính cách cá nhân bắt đầu phát triển, sự bắt chước người khác trở nên bớt lộ liễu hơn nhưng sức ảnh hưởng của họ vẫn còn đó.

Bất kể tuổi tác và hoàn cảnh, chúng ta không bao giờ có thể thoát khỏi tầm ảnh hưởng ấy. Vì thế, vấn đề ở đây là làm sao để tìm ra những con người độc đáo, mà tính cách và những thành tựu của họ có thể khích lệ, hấp dẫn, và thúc đẩy chúng ta tiến lên, khiến chúng ta cố gắng bắt chước những đặc điểm tốt nhất trong con người họ. Những dự án vĩ đại luôn được xây dựng từ một khuôn mẫu nào đó. Trong cuộc đời này, không có dự án nào vĩ đại hơn sự phát triển có chủ đích cuộc sống của chính chúng ta. Do đó, mỗi người đều cần đến một “khuôn mẫu” – tức điều gì đó hoặc người nào đó khiến chúng ta nhìn vào và bắt chước để tạo nên những thay đổi và tiến bộ cho chính bản thân.

Tất cả chúng ta đều đang chịu ảnh hưởng của ai đó. Do sự ảnh hưởng này sẽ quyết định phần nào phương hướng cuộc đời của chúng ta nên tốt nhất là hãy chủ động lựa chọn người mà chúng ta tự cho phép mình chịu ảnh hưởng của họ hơn là phó mặc cho sức mạnh của những nguồn ảnh hưởng sai lầm tác động lên chúng ta mà chúng ta không hay biết hay không ý thức lựa chọn.

Làm một người biết quan sát

Đừng bao giờ để một ngày trôi qua mà chúng ta không tìm kiếm được câu trả lời cho những câu hỏi quan trọng như: Điều gì đang diễn ra trong lĩnh vực mình đang làm việc? Đâu là những thách thức mới đối với chính phủ, với cộng đồng, với khu phố gần nhà? Đâu là những bước đột phá mới, những cơ hội mới, những công cụ và kỹ thuật mới gần đây?Đâu là những gương mặt mới đang gây ảnh hưởng trên thế giới và trong nước?

Chúng ta phải trở thành những nhà quan sát giỏi, những nhà phê bình sắc sảo đối với mọi việc đang diễn ra xung quanh mình. Tất cả các sự kiện đều tác động tới chúng ta, và những gì tác động tới chúng ta thì đều ghi dấu ấn lên người mà một ngày nào đó chúng ta sẽ trở thành và cách mà một ngày nào đó chúng ta sẽ sống.

Một trong những lý do chính khiến con người không thành công là họ chỉ một mực nghĩ tới chuyện làm sao sống cho qua ngày đoạn tháng. Một thách thức đáng giá hơn là hãy cố gắng thu nhận được điều gì đó mỗi ngày trôi qua. Và một thách thức đáng giá hơn nữa là hãy thu nhận được điều gì đó từ mỗi ngày. Chúng ta phải rèn cho được sự nhạy cảm để có thể quan sát và chiêm nghiệm những gì đang diễn ra. Hãy tỉnh giác. Hãy để cuộc sống và tất cả những thông điệp vi tế của nó tìm đến với chúng ta. Thường thì những cơ hội phi thường nhất đều núp trong vỏ bọc là những sự kiện tưởng chừng như nhỏ nhặt của cuộc sống. Nếu không chú ý tới những sự kiện này, chúng ta có thể dễ dàng bỏ qua những cơ hội ấy.

Làm một người biết lắng nghe

Ngày nay, trở thành một người biết lắng nghe là cả một thách thức. Có quá nhiều thứ thu hút sự chú ý của chúng ta, tất cả đều có những thông điệp và sức lôi cuốn riêng. Một trong những cách thức hữu hiệu để đương đầu với thách thức này là phát triển kỹ năng lắng nghe có chọn lọc. Lắng nghe có chọn lọc giống như việc dò sóng radio để tìm kênh hay nhất. Khi dò sóng, ở mỗi tần số chúng ta dừng lại hai hay ba giây rồi dựa trên những gì mình vừa nghe để quyết định tiếp tục dò hay dừng lại. Khi có một tiếng nói cất lên đòi hỏi sự chú ý của chúng ta, hãy dừng lại một lát để suy nghĩ về thông điệp mà tiếng nói ấy đưa ra. Nếu đó là một thông điệp hời hợt hay ngốc nghếch, chúng ta phải ép mình bước đi tiếp. Chúng ta phải sử dụng nút “dò sóng” và chuyển sang tiếng nói tiếp theo để cái thông điệp hời hợt và ngốc nghếch kia không ảnh hưởng gì tới mình.

Mọi âm thanh chúng ta nghe đều được ghi lại trong đầu và chúng hình thành nên những mối liên kết mới trong não bộ. Chúng ta có thể dừng lại lắng nghe một vài tiếng nói thu hút sự tò mò của mình, nhưng nếu những tiếng nói ấy không dẫn tới con đường thực hiện những mục tiêu của bản thân, khi đó chúng ta phải thật lưu tâm tới thời gian dành ra để lắng nghe chúng. Chỉ khi nào tìm ra được một nguồn thông tin giá trị thì chúng ta mới để cho thông điệp từ nguồn thông tin đó tiếp cận mình, từ đó tăng thêm giá trị cho con người chúng ta.

Một trong những đặc điểm lớn nhất của người lãnh đạo là giao tiếp hiệu quả, và chỉ sau khi học được cách lắng nghe thì chúng ta mới có thể học cách nói. Nghệ thuật lắng nghe là cơ hội bổ sung vào kho tàng kiến thức và gia tăng giá trị cho bản thân chúng ta. Ngược lại, quá trình nói là hành động trình diễn tất cả – hoặc một phần – những gì mà chúng ta đã học hỏi được. Để những lời nói của chúng ta có giá trị với người khác, trước tiên chúng ta phải nắm được nghệ thuật lắng nghe.

Cách tốt nhất để học cách nói chuyện với con trẻ là lắng nghe chúng. Hãy đọc những cuốn sách chúng đang đọc và làm quen với những thông điệp mà chúng đang tiếp nhận từ nhiều nguồn thông tin khác nhau. Lắng nghe những thông tin đang tiếp cận với con trẻ sẽ không chỉ giúp chúng ta nhận thức rõ hơn về quá trình ra quyết định của chúng mà còn giúp chúng ta có thể giao tiếp hiệu quả với chúng hơn về những điều giá trị trong cuộc sống.

Hãy đọc sách

Tất cả những cuốn sách mà chúng ta cần đọc để trở nên giàu sang, khỏe mạnh, hạnh phúc, mạnh mẽ, tinh tế, và thành công như mong muốn đều đã được viết ra rồi.

Những người thuộc mọi tầng lớp, những người có những trải nghiệm sống tuyệt vời đến khó tin, những người từ hai bàn tay trắng đi lên, và những người chuyển bại thành thắng đều đã dành thời gian viết ra những kinh nghiệm của mình để chúng ta có thể học hỏi từ kho kiến thức phong phú của họ. Họ đều đã mang đến sự thông thái và trải nghiệm của bản thân để qua đó chúng ta được khích lệ, được dẫn dắt, và chỉnh sửa triết lý cá nhân của mình theo đó. Những đóng góp của họ giúp chúng ta định hình lại con tàu của mình dựa trên những kinh nghiệm của họ. Họ đã trao tận tay chúng ta món quà là những hiểu biết uyên thâm của họ để chúng ta có thể thay đổi các kế hoạch của mình khi cần thiết, từ đó tránh mắc phải những sai lầm họ đã mắc. Chúng ta có thể sắp xếp lại cuộc sống của mình nhờ những lời khuyên thông thái của họ.

Tất cả những thông tin mà chúng ta có thể cần đều đã được những người khác viết ra. Câu hỏi quan trọng đặt ra ở đây là: trong 90 ngày qua, với kho tàng thông tin phong phú này– những thông tin có thể làm biến đổi cuộc sống, tài sản, các mối quan hệ, sức khỏe, con cái và sự nghiệp của chúng ta theo chiều hướng tốt đẹp hơn – chúng ta đã đọc được bao nhiêu cuốn sách rồi?

Tại sao chúng ta lại bỏ bê không đọc những cuốn sách có thể làm thay đổi cuộc đời mình? Tại sao chúng ta chỉ ngồi than vãn và rồi vẫn cứ giậm chân tại chỗ? Tại sao nhiều người nguyền rủa hệ quả mà lại dung dưỡng nguyên nhân? Chúng ta giải thích ra sao về hiện trạng là chỉ 3% dân số nước Mỹ có thẻ thư viện – một chiếc thẻ có thể mở cánh cửa dẫn tới mọi câu trả lời về hạnh phúc và thành công đúng như ý nguyện của chúng ta? Những người mong muốn có được một cuộc sống tốt đẹp hơn không thể cho phép mình bỏ lỡ những cuốn sách có thể tạo ra những tác động lớn cho cuộc sống của họ. Sách hay mà không đọc thì hỏi có ích gì?

Mà vấn đề không phải là do giá sách quá đắt đỏ! Nếu một người cho rằng số tiền bỏ ra để mua sách là quá lớn thì hãy đợi đến lúc anh ta phải trả giá cho việc đã không bỏ tiền ra mua sách. Hãy đợi tới khi anh ta nhận được những “hóa đơn” cần thanh toán cho việc bỏ bê kéo dài cuộc sống của mình.

Hầu như không có sự khác biệt nào đáng kể giữa người không biết đọc và người không chịu đọc sách, bởi lẽ kết quả chung đều là sự thiếu hiểu biết. Những người nghiêm túc mong muốn trau dồi bản thân phải loại bỏ những hạn chế mà họ tự đặt ra đối với kỹ năng và thói quen đọc của mình. Có rất nhiều lớp học dạy phương pháp đọc và có hàng nghìn cuốn sách đang nằm trên giá sách của các thư viện công cộng, chỉ chờ tay người đến lấy. Đọc sách là yêu cầu thiết yếu đối với những ai muốn thoát khỏi kiếp người tầm thường. Chúng ta không thể cho phép bất kỳ thứ gì chắn đường mình đến với những cuốn sách có thể mang lại sự lột xác cho cuộc sống của chính mình.

Nếu mỗi ngày bạn bỏ ra chút ít thời giờ để đọc sách thì chẳng bao lâu sau bạn sẽ có trong tay cả một kho thông tin giá trị và dồi dào. Nhưng nếu không dành thời gian đọc, nếu không cầm đến sách, nếu không tuân thủ được cái kỷ luật chúng ta tự đặt ra cho mình, thì sự ngu dốt sẽ nhanh chân lẹ bước đến chiếm cái chỗ trống ấy.

Người muốn tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn thì trước hết phải trở thành một con người tốt đẹp hơn. Họ phải không ngừng xây dựng tinh thần tự chủ để phục vụ cho mục đích phát triển một triết lý cân bằng về cuộc sống và sau đó sống theo những nguyên tắc của triết lý ấy.

Thói quen đọc là một bệ phóng quan trọng trong quá trình phát triển một nền tảng triết lý vững mạnh. Đó là một trong những trụ cột cần thiết để vươn tới thành công và hạnh phúc.

Viết nhật ký cá nhân

Trong quá trình không ngừng tìm kiếm kiến thức và sự hiểu biết, còn có một nhân tố quan trọng nữa giúp chúng ta có thể thâu nhận được những thông tin xung quanh mình để nhờ đó tương lai sẽ tươi sáng hơn quá khứ: viết nhật ký cá nhân.

Nhật ký là điểm tập kết tất cả những quan sát và phát hiện của chúng ta về cuộc sống. Nó là bản thảo viết tay ghi lại suy nghĩ của chính chúng ta, được trình bày bằng từ ngữ của chính chúng ta, trong đó kể về những trải nghiệm, những ý tưởng, những khát vọng và những kết luận về con người và sự kiện đã tác động tới cuộc sống của chúng ta.

Viết nhật ký có hai lợi ích đáng kể. Thứ nhất, nó cho phép chúng ta thu giữ mọi khía cạnh của giây phút hiện tại để nghiền ngẫm lại trong tương lai. Những sự kiện xảy ra trong cuộc sống của chúng ta – những trải nghiệm chúng ta đã kinh qua và rút ra bài học từ đó – không phải chỉ là những điều “vô tình” xảy đến; phải ghi lại chúng để có thể áp dụng những bài học mà chúng mang đến trong tương lai. Khi được lưu giữ một cách hợp lý, quá khứ sẽ trở thành một trong những kim chỉ nam tốt nhất giúp chúng ta đưa ra những quyết định hiệu quả trong hôm nay để rồi từ đó dẫn tới một ngày mai tươi đẹp hơn.

Đúng là mọi sự kiện xảy ra đều được ghi lại trong não bộ, song không phải lúc nào chúng ta cũng có thể nhớ được những chi tiết xung quanh những sự kiện ấy. Thường thì dần dần, những chi tiết đó sẽ mờ nhạt đi hoặc bị trí nhớ vặn vẹo bóp méo. Chúng ta có thể vẫn nhớ kết quả sau cùng, nhưng lại quên mất trật tự chính xác của các sự kiện hay quên mất những quyết định đã đưa ra vào thời điểm ấy. Nếu không có nguồn thông tin chính xác để củng cố trí nhớ của mình về quá khứ, chúng ta có thể sẽ phải lặp đi lặp lại những sai lầm tương tự nhau.

Nếu không có nhật ký, những điều đặc biệt ấy – những cột mốc quan trọng của cảm xúc và trải nghiệm – sẽ bị ngọn gió lãng quên trong chính đầu óc chúng ta cuốn vào những ngóc ngách xa xôi trong tâm trí, nơi giá trị của chúng sẽ biến mất hoàn toàn. Nếu không được ghi vào nhật ký, những cảm xúc trong những giây phút đặc biệt ấy chẳng bao lâu sẽ mờ nhạt dần. Có thể chúng ta vẫn còn nhớ được những gì đã xảy ra nhưng không còn sống lại được những cảm xúc đã qua.

Lợi ích thứ hai của việc ghi chép nhật ký là chính hành động viết về cuộc sống của bản thân sẽ giúp chúng ta suy nghĩ khách quan hơn về chính những hành động của mình. Quá trình viết lách giúp làm chậm lại dòng chảy thông tin. Khi ngừng lại để sắp xếp lại những suy nghĩ về một sự kiện để viết vào nhật ký, chúng ta sẽ có thời gian chiêm nghiệm và phân tích trải nghiệm đó. Chúng ta bắt đầu nhìn nhận rõ hơn về nguồn thông tin, về những dữ kiện chúng ta dùng để đưa ra quyết định, và về hành động mà chúng ta thực hiện để tuân theo những niềm tin của mình. Nói cách khác, trong quá trình ghi chép lại cuộc sống của mình lên trang giấy, chúng ta sẽ không chỉ suy xét thật cẩn thận về sự kiện liên quan mà còn về cả triết lý cá nhân của mình nữa. Và chính nhờ sự suy xét cẩn thận này mà chúng ta mới có thể đưa ra được những điều chỉnh lớn trong triết lý của mình.

Duy trì thói quen viết nhật ký cũng góp phần trau dồi khả năng giao tiếp hiệu quả. Càng tập ghi chép lại những sự kiện và cảm xúc, chúng ta càng có thể truyền đạt rõ ràng những ý tưởng của mình và cả những giá trị cố hữu tồn tại bên trong con người chúng ta.

Có một câu chuyện thú vị là khi Tổng thống Kennedy bị ám sát, trong nhật ký cá nhân của một số lãnh đạo có ảnh hưởng lớn nhất nước Mỹ có ghi chép lại những sự kiện trong ngày đáng buồn đó. Khi chiếc chuyên cơ Air Force One rạch ngang bầu trời nước Mỹ từ Dallas tới Washington với thi hài của vị Tổng thống xấu số trong đó, nhiều người đã lặng yên ngồi và ghi vào nhật ký những ký ức sống động của họ về bi kịch đó. Đó là một trong những sự kiện hiếm hoi khi mà lịch sử được ghi lại ngay vào lúc nó đang diễn ra chứ không chỉ đơn thuần là những nghiên cứu của các sử gia trong những thời đại xa xăm nào đó. Những tài liệu ghi chép cá nhân này về sau được dùng làm nền tảng trong cuốn sách The Death of a President (tạm dịch: Cái chết của một vị Tổng thống) của William Manchester, một trong những tư liệu lịch sử vĩ đại nhất từng được viết nên.

Phần lớn những người thành công, cả nam và nữ, đều ghi nhật ký và thường xuyên đọc lại những gì họ đã ghi chép. Thói quen này giống như bản chất thứ hai trong con người họ vậy. Dường như họ có một trực giác bẩm sinh cho họ biết rằng một cuộc đời đáng sống là một cuộc đời đáng được ghi lại. Thực ra, quá trình xây dựng thói quen viết nhật ký có chủ đích và nhất quán có thể là một lý do quan trọng giúp họ đạt được những thành tựu hơn người.

Chính những kỷ luật nho nhỏ lại dẫn tới những thành tựu lớn lao. Khi những người bình thường quan tâm tới những vấn đề trọng đại, thì việc họ trở nên vĩ đại chỉ còn là vấn đề thời gian. Cả những kỷ luật nho nhỏ và những sai lầm không đáng kể trong việc đánh giá đều có xu hướng tích lũy dần theo thời gian; và trong khi kỷ luật giúp ích cho chúng ta thì những sai lầm lại hủy hoại chúng ta.

Thành công hay thất bại không đơn thuần xuất hiện trong một sự kiện đơn lẻ. Cả hai đều là kết quả của quá trình tích tụ những quyết định dường như nhỏ nhặt và không mấy quan trọng, nhưng khi tập hợp lại thì trọng lượng tổng của chúng trong cả cuộc đời lại là hiện thân của một cá nhân với những phần thưởng phạt tương xứng. Việc ghi chép hay không ghi chép nhật ký không phải là yêu cầu bắt buộc để đạt được thành công, nhưng ghi nhật ký là một mảnh ghép quan trọng trong câu đố cuộc đời có tên gọi là triết lý sống. Khi bỏ bẵng việc ghi chép nhật ký, câu đố này sẽ không bao giờ có thể tìm ra lời giải hoàn chỉnh.

Dĩ nhiên, cuộc sống của chúng ta không đơn thuần chỉ bao gồm một tờ giấy khai sinh, một tấm bia trên huyệt mộ và nửa triệu đô la chúng ta tiêu vào hàng hóa dịch vụ trong giai đoạn kẹp giữa hai cột mốc trọng đại kia của cuộc đời. Nhật ký là công cụ giúp chúng ta ghi chép lại chi tiết những thất bại và cả sự tiến bộ của bản thân, và trong quá trình ghi chép này, chúng ta có cơ hội trở thành con người tốt đẹp hơn.

Nước Mỹ đang trên đà nhanh chóng trở thành một quốc gia của những trí thức thụ động. Việc thường xuyên bỏ bẵng những kỹ năng đọc và viết đang hình thành nên ở chúng ta nhiều thói quen tư duy thiếu kỷ luật. Nếu bạn nghi ngờ điều này, hãy thử quan sát xem có bao nhiêu người trong số những người thân yêu của chúng ta đang dần trở thành những kẻ nghiện ngập, bao nhiêu người trong số các công dân cả nước có dính líu tới những vụ án bạo lực hoặc trở thành tội phạm trí thức, và bao nhiêu trẻ em bỏ học. Tất cả đều xuất phát từ những thói quen tư duy yếu kém, những giá trị yếu kém, những quyết định yếu kém. Và nếu xu hướng này còn tiếp tục diễn ra mà không có sự kiểm soát, chẳng bao lâu nữa nước Mỹ sẽ lao dốc xuống một quốc gia hạng ba.

Chúng ta không thể xây dựng một quốc gia hùng mạnh hơn nếu chúng ta không thay đổi mức độ chú ý của mình đối với những điều thiết yếu trong cuộc sống. Việc chúng ta có thể tạo nên được một tầng lớp lãnh đạo có năng lực hơn trong chính phủ, trường học, nhà thờ, doanh nghiệp và cộng đồng hay không phụ thuộc vào giá trị của mỗi cá nhân. Đó là lý do tại sao mỗi người trong chúng ta đều phải có quyết tâm phát huy hết tiềm năng con người của mình, và quyết tâm này bắt đầu từ việc chúng ta tự rèn cho mình từng kỷ luật một, đọc từng cuốn sách một, và mỗi ngày đều đặn viết một mục nhỏ trong nhật ký. Chỉ bằng con đường chủ động theo đuổi những kiến thức mới, chúng ta mới có thể tinh chỉnh lại triết lý cá nhân của mình để từ đó làm thay đổi không chỉ cuộc sống của bản thân mà cả cuộc sống của những người xung quanh mình nữa.

Thái độ

CUỘC SỐNG CỦA CHÚNG TA chịu ảnh hưởng lớn từ những gì chúng ta biết bởi chúng chi phối những quyết định của chúng ta. Tương tự, chúng ta cũng chịu ảnh hưởng bởi những cảm xúc của mình.

Trong khi triết lý cá nhân chủ yếu liên quan đến khía cạnh logic của cuộc sống – những thói quen tư duy và thu thập thông tin – thì thái độ lại tập trung nhiều vào những vấn đề cảm xúc tác động tới sự tồn tại của con người. Điều mà chúng ta biết quyết định triết lý sống của chúng ta. Cảm xúc về những gì chúng ta biết quyết định thái độ của chúng ta.

Thiên hướng cảm xúc chi phối phần lớn những hành vi thường nhật trong thế giới cá nhân và công việc của chúng ta. Khía cạnh cảm xúc trong các trải nghiệm cá nhân quyết định hành vi của chúng ta. Cách cảm nhận của mỗi người về một sự kiện xảy ra trong cuộc sống là một lực lượng mạnh mẽ, có thể khiến chúng ta đứng sững lại vì sợ hãi hoặc thôi thúc chúng ta có những hành động nhanh chóng.

Tương tự như suy nghĩ, cảm xúc có khả năng đẩy chúng ta về phía những may mắn hoặc bất hạnh trong tương lai. Những cảm nghĩ mà chúng ta mang trong mình về con người, công việc, nhà cửa, tình hình tài chính cá nhân và thế giới xung quanh kết hợp lại hình thành nên thái đcủa chúng ta. Với thái độ đúng đắn, con người có thể có sức mạnh lay thành chuyển núi. Với thái độ sai lầm, con người có thể bị nghiền nát bởi một hạt bụi nhỏ.

Có thái độ đúng là điều kiện tiên quyết để tạo nên thành công và hạnh phúc. Thái độ đúng là một trong những trụ cột trong cuộc sống tốt đẹp. Vì vậy, chúng ta phải không ngừng rà soát lại những cảm xúc của mình về vai trò của bản thân trong thế giới và về khả năng thực hiện những ước mơ của mình. Cảm xúc tác động tới thái độ chủ đạo của chúng ta, và chính thái độ chủ đạo này cuối cùng sẽ quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta.

Thái độ là một nhân tố quyết định quan trọng định hướng cuộc sống của chúng ta. Do mọi khía cạnh trong cuộc sống đều có tác động qua lại lẫn nhau nên chúng ta phải nghiên cứu thật kỹ lưỡng mọi thứ cũng như mọi người có thể tạo ra những ảnh hưởng sai lầm đến thái độ của chúng ta.

Quá khứ

Một thái độ lành mạnh và chín chắn về quá khứ có thể đem đến sự khác biệt lớn trong cuộc sống của bất kỳ ai. Một trong những phương pháp tiếp cận quá khứ tốt nhất là coi nó là một trường học chứ không phải một thứ vũ khí. Chúng ta không được tự dằn vặt mình tới chết bằng những sai lầm, những thất bại và những mất mát trong quá khứ. Những sự kiện của quá khứ, dù tốt đẹp hay tệ hại, đều là một phần trong trải nghiệm cuộc sống. Đối với một số người, quá khứ có thể là một người thầy giáo hà khắc. Nhưng chúng ta phải để quá khứ “dạy dỗ” mình và mang giá trị của những trải nghiệm quá khứ vào cuộc sống của chúng ta. Chúng ta rất dễ để quá khứ làm rối trí. Nhưng tin tốt là cho phép quá khứ soi đường chỉ lối và làm gia tăng giá trị của chúng ta cũng là một việc dễ không kém.

Một phần phép màu của tương lai nằm trong quá khứ. Những bài học quá khứ. Những sai lầm quá khứ. Những thành công quá khứ. Tổng hòa những trải nghiệm về tất cả những gì đã diễn ra có thể trở thành chủ nhân hay đầy tớ cho chúng ta. Đó là lý do vì sao chúng ta cần phải thu thập những bài học của quá khứ và đầu tư chúng vào tương lai. Nếu có thể xây dựng phương pháp thông minh đó để tiếp cận quá khứ, chúng ta có thể làm thay đổi hoàn toàn con đường đi của mình trong 12 tháng tới. 12 tháng tới, mỗi người trong chúng ta đều sẽ đang ở đâu đó; và câu hỏi chúng ta nên tự đặt ra cho mình là: chúng ta sẽ ở đâu vậy?

Xây dựng triết lý mới về quá khứ là chìa khóa mang lại sự thay đổi vềthái độ hiện tại của chúng ta. Nếu chúng ta không chấp nhận thực tế rằng mình không thể làm gì để thay đổi quá khứ thì những cảm xúc hối hận, đau khổ, cay đắng sẽ ngăn cản chúng ta xây dựng nên một tương lai tươi sáng bằng những cơ hội đang xuất hiện trước mắt chúng ta ngày hôm nay.

Thái độ đối với quá khứ quyết định phần lớn hiệu quả sử dụng hiện tại. Nhưng chúng ta không thể sửa chữa thái độ nếu không thay đổi triết lý của mình. Và nếu chúng ta không thay đổi được thái độ, tương lai vẫn sẽ chồng chất những cảm xúc hối hận, đau đớn và cay đắng đang đè nghẹt tâm can chúng ta hiện nay. Phải đóng lại cánh cửa tăm tối và quá khứ, chúng ta mới có thể hướng đến một tương lai tươi sáng hơn.

Hiện tại

Khoảnh khắc hiện tại là nơi tương lai bắt đầu. Quá khứ mang đến cho chúng ta những ký ức và trải nghiệm, còn hiện tại đặt trước mắt ta một cơ hội tận dụng nó sao cho khôn ngoan.

Hiện tại mang đến cho chúng ta cơ hội sáng tạo nên một tương lai đầy sôi động. Nhưng lời hứa hẹn của tương lai đòi hỏi chúng ta phải trả một cái giá ở hiện tại: chúng ta phải tận dụng giây phút hiện tại, nếu không những phần thưởng của tương lai sẽ bị trì hoãn.

Những mục tiêu và hoài bão trong quá khứ mang đến cho chúng ta những phần thưởng của hiện tại. Nếu những phần thưởng hiện tại là không đáng kể, vậy thì điều đó có nghĩa là những nỗ lực của chúng ta trong quá khứ là không đáng kể. Và nếu nỗ lực hiện tại không đáng kể thì phần thưởng trong tương lai cũng sẽ không có gì đáng kể.

Ngày nay mỗi người trong chúng ta đều có 1.440 phút; 86.400 giây. Cả người giàu và người nghèo đều cùng có 24 tiếng cơ hội. Thời gian không thiên vị ai cả. Ngày hôm nay chỉ nói đơn giản: “Tôi đến đây rồi. Bạn định sẽ làm gì với tôi nào?”

Việc chúng ta sử dụng mỗi ngày hiệu quả ra sao chủ yếu là do thái độquyết định. Với thái độ đúng đắn, chúng ta có thể nắm chắc ngày hôm nay trong tay và biến nó thành một điểm bắt đầu mới. Ngày hôm nay không quan tâm đến những thất bại của quá khứ hay những tiếc nuối của tương lai. Nó chỉ mang đến một món quà quý giá – 24 giờ – và nó hy vọng rằng chúng ta sẽ sử dụng món quà đó thật khôn ngoan.

Cơ hội lớn nhất mà ngày hôm nay mang lại là cơ hội để bắt đầu quá trình thay đổi. Ngày hôm nay – hiện tại là khoảnh khắc khi mà chúng ta có thể “khai trương” một cuộc sống mới. Ngày hôm nay – có thể một chính phủ mới sẽ bắt đầu đi vào hoạt động, một giọng nói mới đang phát huy được sức mạnh của mình. Nó cũng có thể là một sự “thay đổi tâm trí” mới – một thái độ mới về chính bản thân chúng ta, những mong muốn và dự định của chính chúng ta. Ngày hôm nay cũng có thể giống hệt ngày hôm qua và trước đó nữa… Tất cả chỉ là vấn đề về thái độ mà thôi.

Tương lai

Thái độ của chúng ta về tương lai cũng đóng một vai trò quan trọng. Trong cuốn sách kinh điển Lessons of History (tạm dịch: Những bài học lịch sử), Will và Ariel Durant viết: “Để chịu đựng hiện tại, chúng ta phải nhớtới quá khứ đã qua, và mơ về những điều sẽ xuất hiện”.

Thái độ đối với tương lai phụ thuộc vào khả năng nhìn thấy tương lai. Mỗi người đều có khả năng bẩm sinh để có thể mơ ước, kiến tạo và trải nghiệm tương lai thông qua sức mạnh của con mắt giàu trí tưởng tượng bên trong. Tâm trí có khả năng tưởng tượng ra cái gì thì nó cũng có năng lực kiến tạo nên cái đó.

Cơ thể tự nó biết cách vận hành phép màu sức khỏe ra sao; tương tự, tâm trí tự nó biết cách vận hành phép màu của cải như thế nào.

Mọi thứ trong thế giới xung quanh chúng ta đều được hoàn thiện trong đầu của người tạo ra chúng trước khi chúng được bắt đầu. Ngôi nhà đang ở, chiếc xe đang đi, quần áo, đồ đạc – tất cả đều bắt đầu từ một ý tưởng. Sau đó, mỗi ý tưởng lại được nghiên cứu, điều chỉnh và hoàn thiện, có thể là trên giấy hoặc trong đầu, trước khi chiếc đinh đầu tiên được đóng xuống hay nhát kéo đầu tiên được thực hiện. Rất lâu trước khi ý tưởng được chuyển thành hiện thực hữu hình, tâm trí chúng ta đã hình dung được rõ ràng về thành phẩm.

Con người thiết lập nên tương lai của mình thông qua quá trình tương tự. Chúng ta bắt đầu với một ý tưởng về tương lai. Sau một thời gian, chúng ta mày mò điều chỉnh và hoàn thiện ý tưởng đó. Rồi chẳng bao lâu sau, mỗi suy nghĩ, mỗi quyết định và mỗi hoạt động của chúng ta đều nhịp nhàng phối hợp với nhau để hiện thực hóa điều mà chúng ta đã kết luận trong đầu về tương lai.

Đây là lý do tại sao việc có một thái độ đúng đắn về cả quá khứ và hiện tại lại quan trọng đến thế. Khi chúng ta duy trì một thái độ lành mạnh về quá khứ, những cảm xúc tích cực về bản thân và các cơ hội trước mắt, nghĩa là tiềm thức đang đưa đẩy chúng ta đến chỗ đạt được những ước mơ của mình. Tuy nhiên, nếu trong chúng ta chất chứa những nỗi tiếc nuối về quá khứ và những lo lắng về hiện tại thì tiềm thức sẽ kéo chúng ta tới một tương lai giống hệt quá khứ mà chúng ta vừa bỏ lại sau lưng.

Những suy nghĩ và cảm xúc mà chúng ta cho phép mình có trong ngày hôm nay đóng vai trò thiết yếu, bởi chúng đóng góp vào tương lai của chúng ta. Tương lai đơn giản chỉ là hình ảnh phản chiếu của triết lý và thái độ hiện tại về cuộc sống.

Thiết lập một tầm nhìn tốt hơn cho tương lai

Một phép màu rất đặc biệt về cảm xúc sẽ xuất hiện khi chúng ta “thiết kế” tương lai và đặt ra những mục tiêu mới với mục đích cụ thể trong đầu. Khi nhìn rõ tương lai qua con mắt của tâm trí, chúng ta sẽ cảm nhận được trước sự hứng khởi của cái ngày mà tất cả những điều mình mơ ước đều sẽ trở thành hiện thực. Càng hình dung về tương lai rõ ràng hơn, chúng ta càng có thể “mượn” được từ đó động lực thúc đẩy mình đi tới. Và cái động lực đi mượn này sẽ tìm được cách “lẻn” vào trong những cuộc nói chuyện của chúng ta, năng lượng của chúng ta, những mối quan hệ và thái độ của chúng ta. Càng cảm thấy hào hứng trước những ước mơ về tương lai, chúng ta càng dễ xây dựng nên những kỷ luật cần thiết và thực hiện những điều chỉnh trong triết lý của mình. Nói cách khác, mơ ước thôi thúc chúng ta suy nghĩ, hành động, cảm giác và trở thành đúng con người mà chúng ta cần phải trở thành để có thể hiện thực hóa những ước mơ của mình.

Nếu chúng ta đủ khôn khéo để đầu tư những trải nghiệm quá khứ, đủ thông thái để “vay mượn” sự hứng khởi và động lực của tương lai bằng cách hình dung rõ về tương lai trong tâm trí, khi đó những trải nghiệm quá khứ và sự hào hứng của tương lai sẽ trở thành đầy tớ cho hiện tại. Thành phẩm mà chúng ta tiên lượng trở thành kim chỉ nam dẫn đường cho những nỗ lực trong hiện tại, giúp chúng ta vươn tới một tương lai tươi sáng hơn và đạt được những thành quả chắc chắn. Tương lai kéo chúng ta đi và quá khứ soi đường chỉ lối cho chúng ta bởi chúng ta đã chọn hành động thông minh trong hiện tại.

Cái khả năng độc đáo mà chúng ta có – đầu tư các trải nghiệm trong quá khứ và vay mượn động lực từ tương lai – là một lực lượng tuyệt vời. Và tin tốt là: bất cứ ai cũng có thể làm được điều đó! Tất cả chúng ta đều có năng lực kiến tạo trước tương lai sao cho nó tươi sáng hơn, đơn giản bởi chúng ta đã biết sử dụng một phần quá khứ và tương lai để tạo nên nó.

Sức mạnh của tương lai cũng là một lực lượng đáng gờm. Khả năng có thể xảy ra trong tương lai mang trong mình sức mạnh thôi thúc chúng ta làm bất cứ điều gì mình có thể làm ở hiện tại.

Cái gì cũng có cái giá phải trả

Lời hứa hẹn của tương lai không phải là miễn phí. Mỗi phần thưởng của tương lai đều có giá phải trả riêng. Cái giá mà tương lai đòi hỏi ở chúng ta bao gồm kỷ luật, lao động, sự nhất quán và một khao khát cháy bỏng mong muốn tương lai trở nên tươi đẹp hơn quá khứ hay hiện tại. Đó là những cái giá của sự tiến bộ, nhưng việc “thanh toán” sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu lời hứa của tương lai trở nên rõ ràng. Khi mục đích hấp dẫn, chúng ta sẽ chú ý tới phương tiện. Chúng ta phải nhìn thấy và hết lòng mong mỏi có được sự hứa hẹn đó, nếu không cái giá mà nó đòi hỏi sẽ trở nên lớn hơn những mong mỏi của chúng ta, và chúng ta sẽ quay trở về nơi xuất phát ban đầu.

Nếu thực lòng mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn, chúng ta phải tự hỏi mình rằng điều gì mà chúng ta nhìn thấy ở tương lai của mình có khả năng tiếp lửa cho lòng tự tin và hào hứng. Tự sâu thẳm tâm hồn mình, chúng ta cho rằng mình thực sự nhìn thy tin tưởng bao nhiêu phần trong cái tương lai ấy sẽ trở thành hiện thực? Chúng ta có quyết tâm thực hiện những mục tiêu đã đề ra tới nỗi có thể quét bay bất kỳ trở ngại và nỗi thất vọng nào ngáng đường mình không? Trong niềm khao khát được thay đổi bản thân và hoàn cảnh hiện tại, chúng ta có hoàn toàn sẵn sàng vượt qua tất cả những thử thách mà cuộc sống bày ra không?

Chúng ta không thể tà tà tiến tới một tương lai tốt đẹp hơn. Chúng ta không thể tà tà theo đuổi một mục tiêu tự đặt ra cho mình. Một mục tiêu được theo đuổi tà tà không phải là mục tiêu thực thụ; cùng lắm nó chỉ là một mơ ước mà thôi, mà mơ ước thì chỉ nhỉnh hơn việc tự lừa dối mình một chút. Mơ ước là liều thuốc giảm đau cho những kẻ không có hoài bão gì, là thuốc ngủ làm mụ mị nhận thức của họ về tình trạng tuyệt vọng của bản thân.

Hoàn toàn có thể lập kế hoạch cho tương lai một cách cẩn thận và rõ ràng tới nỗi sau khi kế hoạch hoàn tất, chúng ta cảm thấy có đủ động lực hành động, và khi đó nó sẽ trở thành một nỗi ám ảnh lớn của chúng ta.

Thách thức ở đây là phải làm sao để nỗi ám ảnh này có thể tiếp sức cho ngọn lửa khiến tài năng và các kỹ năng của chúng ta phải sôi sục đến độ chúng kéo chúng ta bước vào một tương lai hoàn toàn mới.

Khi có suy nghĩ nghiêm túc về việc thiết lập trước tương lai, chúng ta sẽ được hưởng ngay một lợi ích nhãn tiền về cảm xúc. Tương lai mới đầy hứng khởi làm sao! Càng nhìn rõ tương lai, càng cảm nhận thật chính xác lời hứa hẹn của nó, chúng ta càng có thái độ tích cực hơn về khả năng hiện thực hóa những ước mơ của mình. Thái độ mới sẽ mang đến cho chúng ta niềm khao khát mới để tiến lên cùng với niềm tin rằng chúng ta thực sự có thể dời non lấp biển.

Không thể thành công một mình

Ai cũng cần đến sự giúp đỡ của người khác thì mới có thể đạt được ước mơ của mình. Tất cả chúng ta đều cần nhau. Trong thế giới kinh doanh, chúng ta cần thị trường và ý tưởng của nhau. Trong thế giới cá nhân, chúng ta cần sự động viên và hợp tác của nhau. Thái độ của mọi người tác động đến mỗi người, và thái độ của mỗi người đều có thể tác động đến tất cả.

Lời tuyên thệ trước quốc kỳ(1) thiêng liêng mà người dân Mỹ thường nói để biểu thị lòng trung thành của mình bắt đầu bằng chữ “tôi” và kết thúc bằng chữ “mọi người”. Vậy đấy, đó là tất cả những gì mà nước Mỹ hướng về: bạn và tôi, chúng ta cùng làm việc để kiến tạo nên sự vĩ đại. Trong quá trình theo đuổi giấc mơ Mỹ, chúng ta, theo những cách rất riêng của mỗi người, đều chịu sự ảnh hưởng và tác động của nhau.

Chúng ta trở thành một lực lượng hùng mạnh khi mi người đều hiểu tt cchúng ta mạnh mẽ ra sao và khi tt cđều hiểu rằng mi người đều có giá trị như thế nào.

Vậy tt cchúng ta có thể làm được gì? Chúng ta có thể làm được những điều tuyệt vời nhất. Chúng ta có thể lên mặt trăng và xa hơn thế. Chúng ta có thể vén những bức màn bí ẩn của bệnh tật, đẩy lùi nạn đói và khổ đau, củng cố số lượng và chất lượng của những cơ hội dành cho mọi người, và tạo ra những điều tuy chưa tồn tại nhưng có thể giúp cải thiện đời sống của toàn thể loài người. Chúng ta có thể mang hòa bình đến nơi chiến tranh, mang tình bạn đến chốn chỉ có hận thù. Chúng ta có thể thám hiểm thiên đường, kiểm tra độ sâu của đại dương, cũng như tìm hiểu sức sáng tạo và năng lực vô cùng tận của tâm trí loài người. Không gì nằm ngoài tầm với của chúng ta, bởi không gì nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta, mà tưởng tượng là xuất phát điểm của mọi sự tiến bộ.

Sự đóng góp của tt cchúng ta có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mi người chúng ta. Tất cả mọi người trong công ty, nhà thờ, gia đình, cộng đồng, và trường học đều có mối liên quan phức tạp với cá nhân mỗi người.

Thái độ của chúng ta về mối liên kết tương giao giữa một người với tất cả và giữa tất cả với một người có sức ảnh hưởng lớn tới tương lai của chúng ta. Nhà thơ John Donne từng viết: “Không ai là một hòn đảo riêng biệt; mỗi người đều là một mảnh của lục địa… Cái chết của bất kỳ ai cũng đều khiến tôi suy yếu, bởi tôi là một phần của loài người; vì thế không bao giờ tôi biết chuông kia nguyện hồn ai; nó nguyện cho tất thảy chúng ta.”

Trân trọng giá trị của bản thân là khởi đầu của mọi tiến bộ

Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả chúng ta đều dồn hết tâm trí vào làm việc và đọc sách, tham gia các khóa học và phát hiện ra những cách thức mới để điều chỉnh triết lý sống của mình? Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả chúng ta đều xây dựng một thái độ mới về quá khứ, hiện tại và tương lai? Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả chúng ta đều thay đổi cảm nghĩ của mình về nhau và về tầm quan trọng của mỗi cá nhân đối với số phận chung của cả tập thể? Nếu chúng ta có thể làm được tất cả những điều đó, bạn hãy hình dung mà xem, điều đó sẽ có tác động lớn lao dường nào đối với tương lai của mình!

Điều thú vị nằm ở chỗ mỗi chúng ta đều đã có đủ sức mạnh tâm trí, tinh thần, trí tuệ và sáng tạo để thực hiện tất cả những gì trước nay mình vẫn mơ tưởng. Ai cũng có những sức mạnh đó! Chúng ta chỉ cần nhận thức rõ hơn về tất cả những gì mình đã có trong tay và dành nhiều thời gian hơn để tinh chỉnh tất cả những gì mình đã trở thành, rồi sau đó khiến chúng quay lại làm việc cho chúng ta.

Thái độ yếu kém về chính bản thân mình là điều khiến chúng ta không thể nhận ra được những món quà và tài năng mà mình đã có sẵn. Tại sao chúng ta lại nhanh nhìn ra giá trị ở người khác thế trong khi lại ngập ngừng tìm giá trị của bản thân như vậy? Tại sao lúc nào chúng ta cũng có thể tán dương thành tựu của người khác nhưng lại bẽn lẽn nhìn nhận thành tựu của mình?

Chúng ta được quyền lựa chọn cách nhìn nhận về bản thân mình

Chúng ta được quyền lựa chọn cách nhìn nhận về bản thân mình, chứ không phải do hoàn cảnh đưa đẩy, và nhân tố mang tính quyết định giúp định hình nên cảm giác của chúng ta về chính mình nằm trong triết lý cá nhân của mỗi người.

Nếu hỏi một vài người xem tại sao họ lại có những cảm nghĩ nhất định về những vấn đề nhất định, chắc hẳn chúng ta sẽ phát hiện ra rằng nguyên do là vì họ không biết nhiều về những vấn đề đó. Vì thiếu thông tin cần thiết nên họ rút ra kết luận dựa trên những mẩu thông tin nhỏ lẻ tìm đến với mình. Với những kiến thức hạn hẹp như vậy, họ thường đi đến những quyết định kém hiệu quả về mọi thứ. Nếu họ biết nhiều hơn, hẳn họ sẽ có suy nghĩ tốt hơn. Nói cách khác, họ sẽ đúc rút ra được những kết luận tốt hơn chỉ nhờ vào việc nâng cao kho kiến thức của mình.

Và đây là vế còn lại của phương trình: Nếu họ biết nhiều hơn, họ sẽ có cảm xúc tốt đẹp hơn. Tại sao họ lại có cảm xúc tốt đẹp hơn? Bởi vì khi đó họsẽ bắt đầu đưa ra được những quyết định hiệu quả hơn, từ đó có thể bắt đầu có những lựa chọn tốt hơn, mang đến những kết quả khả dĩ hơn.

Thái độ của chúng ta được định hình bởi những quyết định và lựa chọn mà chúng ta đưa ra dựa trên những kiến thức chúng ta thu nhận được. Hãy hình dung cảnh một họa sĩ muốn vẽ nên một kiệt tác trong khi chỉ có vài chiếc bút chì màu trong tay. Anh ta có thể có khao khát sáng tạo nên một kiệt tác nhưng bảng màu của anh ta lại thiếu sự đa dạng cần thiết để tạo ra một kiệt tác thực thụ. Đây là điều xảy ra đối với những người có kiến thức hạn chế. Họ thiếu những màu sắc tâm trí đa dạng giúp tạo nên một bức tranh hoàn hảo.

Trong lĩnh vực kiến thức, nếu có điểm nào chúng ta không được phép thiếu thì đó chính là kiến thức và nhận thức về sự độc đáo của riêng mình. Sở dĩ chúng ta không có được cảm nhận tốt đẹp hơn về bản thân là vì chúng ta đâu có thực sự hiểu rõ mình. Bởi lẽ, nếu thực sự hiểu mình – những điểm mạnh, khả năng, nguồn lực, chiều sâu cảm xúc, sự hài hước, những thành tựu độc nhất mà mình có được – thì hẳn chúng ta sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ khả năng kiến tạo nên tương lai tươi sáng của mình.

Mỗi người đều là duy nhất. Trên thế giới này không có người nào khác giống hệt như chúng ta nữa. Chúng ta là những con người duy nhất có thể thực hiện được những điều đặc biệt mà chúng ta đang làm. Và những gì chúng ta làm đều đặc biệt. Có thể chúng ta không giành được những giải thưởng lớn hay không được công chúng tán dương vì những hành động của mình, song qua những hành động ấy chúng ta đã góp phần biến thế giới này trở thành một nơi tốt đẹp hơn. Chúng ta khiến gia đình mình trở nên vững mạnh hơn, công ty mình hoạt động hiệu quả hơn, và cộng đồng mình thịnh vượng hơn nhờ chúng ta là người mà chúng ta đang là hiện nay.

Để thay đổi suy nghĩ của chúng ta về bản thân, trước hết phải bắt đầu từ việc xây dựng một triết lý mới về giá trị của mỗi con người – trong đó có chúng ta! Hầu hết chúng ta đều quá bận rộn với cuộc sống của mình tới nỗi không bao giờ dừng lại đủ lâu để biết trân trọng mọi việc mình làm. Chúng ta không trân trọng bản thân chỉ đơn giản bởi vì chúng ta không có nhận thức về bản thân. Tự hiểu mình là một phần thiết yếu trong câu đố cuộc đời. Khi hiểu hơn về con người mình, chúng ta sẽ biết đưa ra những lựa chọn và quyết định tốt hơn cho chính mình và về chính mình. Và như đã nói ở trên, khi sự lựa chọn của chúng ta được cải thiện, kết quả thu về cũng được cải thiện, và khi kết quả được cải thiện, thái độ của chúng ta cũng sẽ có sự cải thiện.

Cảm nhận của chúng ta bị ảnh hưởng bởi những người mình kết giao

Những người giao du với chúng ta là một nguồn thông tin lớn giúp định hình nên những gì chúng ta biết và cảm nhận.

Có ba câu hỏi lớn mà những người đang tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn phải liên tục đặt ra cho mình.

Câu hỏi 1: tôi đang giao du với ai?

Thi thoảng hãy làm một cuộc điều tra về những người xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta hàng ngày và đo lường sức ảnh hưởng của họ đối với chúng ta. Họ được đánh giá ra sao trong mắt những người sống hiệu quả, thông tuệ và được kính trọng? Mức độ thành công trong quá khứ của họ là như thế nào? Chiều sâu kiến thức của họ là gì? Họ có hiểu giá trị và tầm quan trọng của thái độ, các mục tiêu và sự phát triển cá nhân không? Trong 90 ngày qua họ đã đọc bao nhiêu cuốn sách? Họ đã tham gia bao nhiêu khóa học hay buổi hội thảo để trau dồi các kỹ năng mới hoặc để mài dũa những năng lực hiện có? Họ nghĩ gì về giá trị của những đức tính như sự quyết tâm, sự nhẫn nại, tính công bằng, sự kiên nhẫn và sự chăm chỉ? Điều gì ở họ khiến những lời khuyên, những

ýkiến của họ trở nên có giá trị? Hy vọng rằng những người mà chúng ta giao du không phải là những người mà tài sản lớn nhất của họ chỉ là một kho trò chọc cười vô tận và vô vàn những ý kiến méo mó lệch lạc.

Những người có thể tiếp cận và tác động tới chúng ta hàng ngày phải là những người biết khích lệ chúng ta chứ không phải là tác nhân gieo rắc những mầm mống của sự hoài nghi và bất mãn bằng thái độ bi quan, bằng những hành vi than phiền và chế nhạo người khác. Chẳng cần có những loại tác động tiêu cực như thế này, thì chúng ta cũng đã gặp đủkhó khăn khi phải cố gắng duy trì một thái độ tích cực trước những thử thách của cuộc đời rồi.

Câu hỏi 2: họ có tác động đến tôi như thế nào?

Đây là một câu hỏi hợp lý. Họ đang đưa đường dẫn lối chúng ta đi đâu? Họ khiến chúng ta nói như thế nào? Họ khiến chúng ta nghĩ gì, đọc gì, và làm gì? Họ có những tác động gì đối với khả năng làm việc, phát triển cũng như cảm nhận tốt đẹp của chúng ta về những gì mình đang làm? Và quan trọng hơn thế – họ đang khiến chúng ta trở thành con người như thế nào?

Chúng ta rất dễ để những con người không phù hợp “lẻn” vào trong cuộc sống của mình. Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải nhìn kỹ hơn vào vòng tròn ảnh hưởng này. Chúng ta cần thường xuyên rà soát để chắc chắn rằng những quan điểm sai lầm không xâm phạm vào khu vườn cơ hội của mình rồi gieo rắc những hạt giống của sự tiêu cực và hoài nghi.

Đây là một chủ đề rất tế nhị, song có lẽ tất cả chúng ta cho tới lúc này đều đã có một vài người bạn thân mà thái độ và các thói quen của họ đang làm phương hại tới khả năng kiến tạo thành công và hạnh phúc của chúng ta.

Họ có thể là những con người dễ mến và có thiện ý, nhưng nếu những tác động của họ là không phù hợp thì khi đó chúng ta sẽ phải đưa ra những sự lựa chọn khó khăn. Trong nỗ lực tự bảo vệ mình trước những nguồn ảnh hưởng sai lầm, có thể chúng ta sẽ buộc phải rời xa những người bạn đã gắn bó với nhau nhiều năm để có thể xây dựng được những tình bạn tích cực và mang tính khích lệ hơn.

Câu hỏi 3: điều đó có chấp nhận được không?

Đánh giá lại các mối quan hệ là một chuyện khó khăn. Tiến bộ là một quá trình đớn đau, và đớn đau không kém là hệ quả của việc cho phép người khác mang đến cho mình những ảnh hưởng không hay.

Đôi khi chúng ta cảm thấy nhói lòng khi biết rằng điều mà chúng ta đang cố bảo vệ và nuôi dưỡng không đơn thuần chỉ là thái độ của riêng mình mà còn là lợi ích tương lai của những người khác nữa. Nếu mạnh mẽ, chúng ta sẽ có thể giúp người khác thay đổi và cải thiện cuộc sống của họ. Nếu ngược lại, khi đó sức ảnh hưởng từ một số người có thể khiến sự tiến bộ của chính chúng ta trở nên khó khăn hoặc bất khả thi.

Để bảo vệ tương lai tươi sáng, chúng ta phải có đủ dũng khí để cắt đứt những mối giao du khi cần. Có thể đó không phải là một lựa chọn dễ dàng, nhưng lại là cần thiết. Chúng ta ai cũng có lúc bất cẩn, và vào những thời điểm đó, những con người sai lầm, những cơ hội sai lầm, hay những suy nghĩ sai lầm có thể “lẻn” vào cuộc sống của chúng ta. Vấn đề mấu chốt ở đây là phải học cách nhận ra tác động của chúng và thực hiện những bước đi cần thiết để giảm thiểu hoặc loại bỏ hẳn nguồn gốc tạo ra chúng.

Tại sao phải thực hiện một hành động cực đoan đến vậy? Bởi vì ảnh hưởng tiêu cực là một lực lượng quá mạnh mẽ và đầy đe dọa. Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự ảnh hưởng. Sở dĩ nó mạnh mẽ là vì nó có khả năng làm thay đổi chúng ta, mà khi sự thay đổi đã diễn ra thì khó có thể ngừng nó lại, nhất là khi nó thay đổi theo chiều hướng tồi tệ.

Giống như thất bại, sự ảnh hưởng cũng rất tinh vi. Dĩ nhiên, không ai cho phép người khác cố ý gạt mình ra khỏi lộ trình mà chúng ta đã vạch ra cho mình. Nhưng nếu không cẩn thận, chúng ta có thể vô ý để mặc cho người khác mỗi ngày một chút đẩy mình rẽ sang ngả khác. Những người này có thể có những tác động khéo léo đến nỗi chúng ta không nhận thức được về những gì đang diễn ra… cho đến khi quá muộn và điều tai hại thì đã xảy ra rồi. Chúng ta thậm chí còn cho rằng người đang đẩy mình là bạn bè nữa kia.

Nay đẩy chỗ này, mai đẩy chỗ khác, đến lúc chúng ta chợt ngơ ngác nhìn quanh và tự hỏi: “Mình đang làm gì ở đây vậy? Mình đâu có muốn tới chỗ này!” Rốt cuộc, chúng ta phải mất hàng tuần, hàng tháng, thậm chí hàng năm chỉ để tìm cách quay trở lại với hành trình mà chúng ta tưởng rằng mình vẫn đi theo trước khi người bạn kia xuất hiện, từng bước tinh vi phá hủy tương lai của chúng ta bằng sức mạnh của sự ảnh hưởng sai lầm nơi họ.

Cắt đứt quan hệ không phải là chuyện có thể xem nhẹ. Cần phải thực hiện điều đó một cách thận trọng và thấu đáo. Nhưng nếu thực lòng muốn thay đổi bản thân để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn, chúng ta buộc phải tách mình khỏi những người đang mang đến những ảnh hưởng sai lầm cho mình. Cái giá phải trả khi không làm như vậy là vô cùng đắt đỏ.

Giá trị của việc giới hạn giao du

Một phương án khác giúp bảo vệ thái độ của chúng ta là hạn chế giao du. Dĩ nhiên, không ai có thể tránh nói chuyện với đồng nghiệp hay tránh đến thăm họ hàng suốt đời. Nhưng chúng ta có thể giới hạn thời gian dành cho những người này, và điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta hạn chế được sức ảnh hưởng của họ đối với mình.

Có những người chúng ta có thể tiếp xúc trong vài phút chứ không phải vài giờ, có những người chúng ta có thể tiếp xúc trong vài giờ chứ không phải vài ngày, đặc biệt là khi việc hiện thực hóa những ước mơ của chúng ta bị đem ra làm vật hy sinh.

nh hưởng thái quá là nh hưởng không phù hp. Chúng ta có thể tránh việc phải đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ với một người bạn có sức ảnh hưởng tiêu cực đang tác động tới chúng ta bằng cách hạn chế thời gian ở bên người bạn đó. Nhưng ngay cả với việc giao du hạn chế thì chúng ta cũng phải hết sức cẩn trọng. Những ảnh hưởng không thường xuyên tinh vi ở chỗ chúng có thể có một tác động tích lũy rất khó thấy. Hãy nhớ, thất bại là sự tích lũy từ từ và vi tế những sai lầm nhỏ nhặt trong việc đánh giá được lặp đi lặp lại hàng ngày trong một thời gian kéo dài.

Trong thế giới cá nhân và thế giới kinh doanh, khoảng 80% những người mà chúng ta giao du – tức là đại đa số – chỉ tạo ra 20% thành quả mà chúng ta đạt được. Ngược lại, khoảng 20% – thiểu số – sẽ tạo ra 80% những thành quả tốt đẹp. Dưới đây là một thông tin lạ lùng nhưng có giá trị đi kèm với một thực tế thú vị trên: chính nhóm 80% này (chỉ mang đến 20% kết quả tốt đẹp) sẽ tìm cách chiếm lấy 80% thời gian của chúng ta, trong khi nhóm 20% kia (mang đến 80% kết quả tốt đẹp) sẽchỉ giành được 20% trong tổng số thời gian của chúng ta.

Thách thức ở đây phải được làm rõ. Chúng ta phải tự ép mình dành 80% thời gian bên cạnh 20% người đang giúp chúng ta tạo ra 80% kết quả tốt đẹp, và 20% thời gian cho 80% người chỉ tạo nên 20% kết quả.

Đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Thường thì nhóm 80% người này là bậc thầy trong việc tiếp cận những người đang cố gắng làm tốt. Nếu chúng ta không cẩn thận, họ có thể lấy đi khoảng 80% thời gian giá trị của chúng ta. Nếu chúng ta để cho điều đó xảy ra thì họ sẽ giống như con lạc đà hẩy mũi dưới cái lều vậy. Khi không bị ai kiểm soát, con lạc đà kia sẽ nhích dần vào bên trong cái lều còn chúng ta sẽ dần dần bị đẩy ra ngoài.

Những ai muốn kiếm tìm hạnh phúc và thành công phải nhận thức được rõ về cách hoạt động của nhóm 80% này. Hầu hết họ đều là người tốt, nhưng chỉ mải mê đi tìm phương pháp kiến tạo thành công chứ chưa nắm được tầm quan trọng của lý do phải thành công. Họ không biết rằng nguyên nhân phải đến trước, câu trả lời xuất hiện sau. Họ chưa nhận ra rằng khi tâm trí con người bị ám ảnh bởi một điều gì đó thì họ không cần đến sách hướng dẫn hay những khóa đào tạo về cách tận dụng cơ hội.

Trong thế giới này, nơi cơ hội trộn lẫn thách thức, có những người muốn biết để có thể nhìn, và cũng có những người cứ chắc mẩm rằng mình đã nhìn ra dù rằng họ chưa hề biết gì cả.

Có rất nhiều người bỏ bê, không chú ý tới sự tiến bộ và sự phát triển của cá nhân. Nếu chúng ta đủ may mắn để phát hiện ra vàng ròng và tìm kiếm một vài người bạn thân để mong chia sẻ phát hiện đó với họ, thì hẳn sẽ có một số người làm chúng ta thất vọng.

Nếu chúng ta đưa ra lời đề nghị nhờ họ giúp đỡ, đổi lại họ sẽ được lấy một phần trong kho vàng mà chúng ta phát hiện ra, có lẽ một vài người trong số đó sẽ tìm thấy vài lỗi nhỏ trong các “điều khoản” của sự đổi chác này.

Có người thì chê cái xẻng cùn rẻ tiền, lại sợ đào vàng rộp tay.

Có người ngại khoảng cách từ ngôi nhà thoải mái tiện nghi của mình tới bãi vàng.

Có người sợ sau khi đổ mồ hôi nước mắt ra thì tiền nộp thuế sẽ chiếm gần hết tiền bán vàng, và như thế thì thật là một sự bất công.

Có người chỉ trích vì thấy người này người nọ chiếm được phần hơn.

Có người lên án chúng ta vì chúng ta tỏ ra thiên vị những người bạn khác hơn.

Phát triển cá nhân không phải là chuyện dễ làm, nhưng những ngày tệ hại nhất của những người quan tâm tới điều đó vẫn còn tốt hơn nhiều so với những ngày tốt đẹp nhất của những người không quan tâm.

Chúng ta không được trì hoãn lòng quyết tâm lên đường tìm kiếm “mỏ vàng” cá nhân trong cuộc sống do nghe theo ý kiến của những người mà chúng ta nghĩ là bạn bè tốt nhưng thực ra tác động tiêu cực của họ đối với thái độ và lòng tự tin của chúng ta đã “lấy cắp” quá nhiều tinh thần cũng như dập vùi quá nhiều lòng khao khát trong chúng ta. Vì thế, hãy dặn mình phải hạn chế hoặc loại bỏ hoàn toàn những ảnh hưởng không phù hợp của những người đang có những tác động sai lầm lên chúng ta. Nếu không, chúng ta sẽ có nguy cơ đánh mất tầm nhìn của chính mình vì sự bi quan yếm thế của những kẻ không có chung khao khát tận hưởng một cuộc sống tươi đẹp.

Giá trị của việc mở rộng giao du

Một phương án khả thi khác liên quan đến những người chúng ta quen biết và tiềm năng họ có thể tác động tới các cảm xúc của chúng ta là hãy mở rộng sự giao du. Rất đơn giản, điều này có nghĩa là bạn hãy tìm kiếm những người có giá trị, và thu xếp cuộc sống sao cho chúng ta có thể dành thêm nhiều thời gian bên cạnh họ.

Ngay cả một khoảng thời gian ít ỏi cũng có thể “làm nên chuyện” khi nó được dành cho những người phù hợp – những người có thể hướng dẫn, khích lệ, động viên và hỗ trợ chúng ta tiến về phía trước.

Dành một chút thời gian ở bên những người phù hợp tốt hơn là dành nhiều thời gian giao du với những người không phù hợp. Khi mở rộng sự giao du để tiếp cận thêm nhiều người phù hợp, và đóng cánh cửa nhà lại để loại trừ hoặc hạn chế những người không phù hợp, nghĩa là chúng ta đang mở rộng lòng mình để tiếp nhận những nguồn ảnh hưởng mới tích cực hơn.

Nguồn ảnh hưởng mới và tốt hơn

Bất kỳ ai cũng có thể tiếp cận được với những nguồn thông tin và ý tưởng mới có thể đem đến những tác động lớn trong thái độ của chúng ta. Những thông tin cần thiết để tạo nên thành công có thể xuất phát từ rất nhiều nguồn khác nhau. Chỉ cần chúng ta bắt tay vào tìm kiếm là chúng sẽ xuất hiện.

Dù không thể trực tiếp tiếp xúc với những con người phù hợp với mình, song chúng ta luôn có thể tiếp xúc với họ thông qua những lời họ nói. Có cả một kho thông tin và nguồn động viên khích lệ trong những băng ghi âm. Các chương trình ghi âm này mang đến cho chúng ta những hiểu biết mới về việc đặt mục tiêu, phát triển thái độ tích cực, quản lý thời gian, trau dồi các kỹ năng lãnh đạo, quản lý tài chính, và vô vàn những đề tài quan trọng khác. Bằng cách lắng nghe những tiếng nói khích lệ mới mẻ này qua những băng ghi âm mà chúng ta bật lên nghe trên đường đi làm hoặc về nhà, chúng ta sẽ nhận thấy rằng những hạt giống mới của sự tiến bộ sẽ dần dần đi vào trong tâm trí mình, khiến chúng ta nghĩ đến những điều tích cực và mới mẻ hơn. Những giọng nói phát ra từ những băng ghi âm này sẽ mang nhiều điều tốt đẹp cho cuộc sống của những người lắng nghe chúng.

Để đạt hiệu quả tốt, cần phải nghe đi nghe lại những băng ghi âm này. Để những giọng nói mới này có đủ thời gian phát huy ảnh hưởng đối với chúng ta, chúng ta phải nghe đi nghe lại những thông điệp trong đó. Lp li là mẹ đẻ của kỹ năng.

Việc tìm ra những giọng nói mới có thể khích lệ chúng ta không liên quan gì đến kỹ năng hay may mắn, nó thuộc về phạm vi của thái độ. Người học trò phải tự đi tìm thầy giáo, bởi có mấy khi tự dưng xuất hiện một ý tưởng hay ho đâu. Thành công tìm đến những người tìm kiếm sự tiến bộ chứ không tìm đến những người chỉ biết ngồi chờ để nhận được phần thưởng.

Thái độ là tất cả

Quá trình thay đổi bắt đầu từ bên trong con người. Tất cả chúng ta đều có những tiềm năng vô cùng to lớn. Tất cả chúng ta đều mong muốn có được những thành quả tốt đẹp sau những nỗ lực đã bỏ ra. Phần lớn chúng ta đều sẵn sàng làm việc chăm chỉ và trả cái giá mà thành công và hạnh phúc đòi hỏi.

Mỗi người đều có khả năng biến những tiềm năng độc nhất của mình thành hành động để đạt được những kết quả mong muốn. Nhưng có một yếu tố có thể xác định mức độ tiềm năng của chúng ta, có thể tạo ra công suất làm việc trong chúng ta, và có thể tiên đoán chất lượng của thành quả mà chúng ta đạt được – đó chính là thái độ.

Thái độ quyết định việc chúng ta nhìn thấy trước được nhiêu phần trăm tương lai. Nó cũng là yếu tố quyết định tầm vóc những ước mơ của chúng ta và tác động tới quyết tâm của chúng ta khi những thử thách mới xuất hiện. Không có người nào trên thế giới có thể chi phối thái độ của chúng ta. Người khác có thể tác động tới thái độ của chúng ta bằng cách dạy chúng ta những thói quen tư duy tệ hại, hoặc vô tình mang đến những thông tin sai lầm, hoặc mang đến những nguồn ảnh hưởng tiêu cực, song không ai có thể kiểm soát được thái độ của chúng ta trừ khi chúng ta tự nguyện giao nộp quyền kiểm soát đó.

Chẳng có người nào “khiến chúng ta tức giận” cả. Chúng ta tự làm mình tức giận khi chối bỏ quyền kiểm soát thái độ của chính mình. Người lựa chọn ở đây là chúng ta chứ không phải họ. Họ chỉ đơn giản là thử thách thái độ của chúng ta. Nếu chúng ta lựa chọn một thái độ dễ thay đổi bằng cách trở nên thù địch, giận dữ, đố kỵ hay nghi ngờ, tức là chúng ta đã bị trượt trong bài thử thách này. Nếu chúng ta tự lên án mình bằng cách cho rằng bản thân không có giá trị gì, thì điều đó cũng có nghĩa là chúng ta đã trượt.

Nếu chúng ta quan tâm, dù ít dù nhiều, tới bản thân mình, thì chúng ta phải tự chịu trách nhiệm cho các cảm xúc của chính mình. Chúng ta phải học cách tự vệ trước những cảm xúc có thể dẫn dắt thái độ của mình đi vào con đường sai lầm, đồng thời học cách củng cố những cảm xúc có thể dẫn dắt chúng ta tự tin bước vào một tương lai tươi sáng.

Nếu muốn nhận được những phần thưởng mà tương lai tin tưởng gìn giữ cho chúng ta, chúng ta phải lựa chọn duy trì quyền kiểm soát tuyệt đối đối với thái độ của chính mình. Thái độ là tài sản, là kho tàng vô giá cần được bảo vệ xứng đáng. Hãy cảnh giác với những kẻ phá hoại hay kẻ cắp ở quanh chúng ta, bởi chúng sẵn sàng làm tổn thương thái độ tích cực của chúng ta hay tìm cách lấy nó đi.

Có thái độ đúng đắn là một trong những điều cơ bản để đạt tới thành công. Sự kết hợp giữa một triết lý cá nhân lành mạnh và một thái độ tích cực về bản thân và thế giới sẽ mang đến cho chúng ta nguồn sức mạnh nội tại cùng sự quyết tâm kiên cường, có sức ảnh hưởng lớn tới tất cả mọi lĩnh vực khác trong cuộc sống của chúng ta… bao gồm cả mảnh ghép thứ ba trong câu đố cuộc đời mà chúng ta sẽ bàn đến sau đây.

Hành động

CÓ MỘT TRUYỆN cổ mang tên “Truyện ngụ ngôn về các đồng ta- lăng(2)” như sau: Một ngày nọ, người chủ nhà gọi ba người đầy tớ lại thông báo rằng ông ta sắp sửa đi vắng lâu ngày. Trước khi rời đi, ông giao cho mỗi người một số đồng ta-lăng. Thời đó, một ta-lăng tương đương với số tiền công lao động vài năm của một người bình thường, tức là một ta-lăng tượng trưng cho một số tiền lớn. Ông giao cho người đầy tớ thứ nhất 5 ta-lăng, người thứ hai 2 ta-lăng, và người thứ ba 1 ta-lăng.Ông căn dặn ba người đầy tớ phải chăm sóc cho số ta-lăng này thật cẩn thận trong thời gian ông đi vắng rồi lên đường.

Trong thời gian chủ nhân vắng mặt, người đầy tớ được giao 5 ta-lăng mang chúng ra chợ trao đổi qua lại cho tới khi 5 ta-lăng này biến thành 10. Người thứ hai cũng làm như vậy và nâng 2 ta-lăng của mình lên thành 4. Người thứ ba do tính tình cẩn thận nên mang ta-lăng duy nhất được chủ giao phó đem đi chôn dưới đất để giữ gìn.

Sau một thời gian, người chủ quay về. Ông gọi ba người đầy tớ lại để hỏi xem họ đã làm gì với những ta-lăng mà ông giao cho. Người thứ nhất cho biết anh ta đã khôn khéo trao đổi 5 ta-lăng đó ra sao và dâng lên cho ông chủ 2 ta-lăng ban đầu đó cộng thêm 5 ta-lăng anh kiếm thêm được. Người chủ khen: “Tốt lắm”. Tới lượt người thứ hai bước lên và cũng giải thích rằng anh đã khôn khéo trao đổi 2 ta-lăng được chủ giao phó ra sao rồi dâng lên chủ 2 ta-lăng ban đầu cùng với 2 ta-lăng kiếm thêm. Người chủ lại khen: “Tốt lắm”. Tới lượt người thứ ba bước lên và kể câu chuyện của mình: “Vì sợ làm mất tiền của ngài nên tôi đã thận trọng chôn nó xuống đất.” Rồi anh ta tự hào dâng cho người chủ ta-lăng duy nhất được chủ giao phó. Người chủ nhìn vào chỗ ta-lăng không được sử dụng đến và nói: “Hãy lấy nó giao cho người đang sở hữu 10 ta-lăng.”

Nhiều người không hài lòng với cách kết thúc của câu chuyện này. Suy cho cùng, thật không công bằng khi tước đi số tiền ít ỏi mà người đầy tớ thứ ba có để đưa cho người đang có tới 10 ta-lăng. Nhưng hãy nhớ, cuộc sống không được tạo ra để mang đến phần thưởng dựa trên mức độ nhu cầu mà dựa trên mức độ xứng đáng của mỗi người. Bài học rút ra từ câu chuyện trên là bất kể cuộc sống có trao cho chúng ta điều gì, dù một hay một trăm ta-lăng, trách nhiệm của chúng ta vẫn là phải làm điều gì đó với những gì đã được cuộc sống trao tặng. Đó là cách chúng ta biến nghèo khó thành giàu sang, trở ngại thành cơ hội – tận dụng tất cả những gì chúng ta có, tất cả những gì chúng ta đang là và bắt chúng phải làm việc.

Chẳng sớm thì muộn chúng ta cũng phải chuyển kiến thức và những cảm xúc tốt đẹp thành hành động. Và như truyện ngụ ngôn kia đã chỉ ra, chúng ta càng được trang bị đầy đủ lúc bắt đầu thì càng nhận về được nhiều hơn sau những nỗ lực có kỷ luật. Đó là lý do tại sao cần phải bắt đầu với một triết lý cá nhân vững vàng và một thái độ đúng đắn. Chúng ta càng biết và cảm nhận về bản thân cũng như về các cơ hội trước mắt mình tốt hơn thì khả năng thành công càng cao hơn.

Nhưng nhận thức cao và thái độ tích cực mới là điều kiện cần chứ chưa đủ, bởi chúng mới chỉ xác định nên tim năng thành công của chúng ta, còn thực tế liệu chúng ta có đạt được các mục tiêu của mình hay không lại do hành đng mang đến.

Chúng ta có thể có một triết lý sống cân bằng, chiều sâu tính cách, và một thái độ tốt về cuộc sống, nhưng nếu không đưa những tài sản giá trị này vào vận dụng thực tế thì chúng ta sẽ chỉ ngồi nghĩ cách biện hộ cho bản thân chứ không thể tiến bộ được. Những gì chúng ta biết và cảm nhận là những nhân tố quan trọng tác động tới chất lượng cuộc sống của chính mình. Nhưng bạn hãy nhớ, chúng mới chỉ là nền tảng để qua đó xây dựng nên một tương lai tươi sáng hơn. Để hoàn thiện phần còn lại của bức tranh cần đến hành đng.

Tại sao chúng ta lại mắc kẹt mãi ở “nền tảng”

Nếu thực lòng mong muốn tiến bộ, trong chúng ta sẽ xuất hiện một thôi thúc muốn tìm kiếm mọi phương tiện cần thiết để thực hiện tất cả những gì chúng ta biết và cảm thấy. Chúng ta phải tìm cách thể hiện ra bên ngoài tất cả những giá trị mà chúng ta có bên trong, bởi nếu không, các giá trị của chúng ta sẽ không được trân trọng và tài năng sẽ bị uổng phí.

Tại sao có người thất bại trong khi những người khác thành công? Đây vẫn là một vấn đề khó hiểu, thậm chí đôi khi còn có vẻ không công bằng. Có lẽ chúng ta đều biết đến những người có học vấn cao, thái độ đúng đắn, và một khao khát thực lòng muốn phát huy bản thân. Họ là những bậc phụ huynh tốt, những nhân viên trung thực và những người bạn trung thành. Ấy thế nhưng mặc cho những đức tính tốt đẹp ấy, họ vẫn sống với một nỗi tuyệt vọng lặng thầm và âm ỉ. Lẽ ra họ đã phải có trong tay nhiều thứ hơn nữa, nhưng những gì họ đang nhận được quả là quá ít ỏi.

Rồi có cả những người nhận được rất nhiều nhưng đóng góp lại rất ít. Họ không có giáo dục. Họ có thái độ tồi về bản thân và những người khác, họ thường không trung thực và thiếu đạo đức. Điểm chung duy nhất giữa họ và những người đáng ra phải thành công nhưng lại thất bại là niềm khao khát cháy bỏng được vượt lên trên người khác. Bất chấp việc thiếu đạo đức, kiến thức và sự tôn trọng, những người này thường vẫn vươn lên đứng đầu.

Tại sao lại có chuyện người tử tế chỉ đạt được ít còn người không trung thực lại có quá nhiều? Tại sao những kẻ buôn bán ma túy, những kẻ đầu trộm đuôi cướp lại có nhà lầu xe hơi trong khi vô số những người khác đang phải chật vật kiếm ăn qua ngày? Nếu khát vọng thành công của chúng ta cũng mạnh mẽ như họ, và nếu chúng ta có thêm cả những đức hạnh tốt đẹp về triết lý sống cao cả và về sự tinh tế của cảm xúc, vậy thì tại sao chúng ta lại không có được cuộc sống tốt đẹp hơn họ kia chứ?

Câu trả lời có thể là do chúng ta không hành đng để đạt được những mục tiêu của mình trong khi họ thì có. Chúng ta không vận dụng tất cảtài năng của mình vào thực tế. Họ thì có. Chúng ta không thức đêm để phát triển các kế hoạch mới nhằm vươn tới những ước mơ của mình, và ban ngày cũng không làm việc chăm chỉ để biến những ước mơ thành hiện thực. Họ thì có. Chúng ta không học hỏi tất cả những gì có thể về lĩnh vực hoạt động và thị trường của mình. Họ thì có. Chúng ta không nỗ lực hết sức để tiếp cận những nguồn ảnh hưởng đúng đắn, để giao du với những người có thể giúp chúng ta đạt được các mục tiêu của mình. Họ thì có. Trong khi chúng ta ngồi mơ về lời hứa hẹn của tương lai thì họlàm vic để có được lời hứa hẹn đó. Có thể việc họ làm là sai trái, nhưng họ làm việc nhất quán với cường độ cao và với sự quyết tâm có thể khiến nhiều người trong chúng ta phải cảm thấy xấu hổ.

Nhàn cư vi bất thiện. Điều kiện cần duy nhất để cái “bất thiện” thắng là người tốt không làm gì cả, và thật không may, đó cũng là lựa chọn của rất nhiều người tốt. Chính vì chúng ta thiếu những hành động mãnh liệt, có kỷ luật mà cái xấu lên ngôi và những người tốt phải chịu sống cuộc đời chật vật. Nếu như cuộc sống đôi khi có tỏ ra thiếu công bng, chúng ta cũng chỉ có thể đổ lỗi cho mình mà thôi.

Hãy hình dung thế giới của chúng ta sẽ khác đi ra sao nếu ngay lúc này chúng ta đặt ra quyết tâm phát huy tất cả khả năng con người mình hiện nay và tất cả những gì mình đang có trong tay. Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta dành 100% tâm huyết cho công việc, gia đình và cộng đồng? Điều gì sẽ xảy ra nếu như ngay từ lúc này chúng ta bắt đầu đọc sách, thay thế lỗi lầm bằng kỷ luật và giao du với những người có những ý tưởng đầy khích lệ? Điều gì sẽ xảy ra nếu như ngay từ lúc này chúng ta biến những ước mơ của mình thành kế hoạch, và biến các kế hoạch thành hành động có thể mở ra con đường chinh phục các mục tiêu đã đề ra? Nếu làm được vậy thì chúng ta sẽ có thể tạo ra một thay đổi khó tin! Gần như ngay lập tức, chúng ta sẽ khiến cái xấu phải lên đường tháo chạy và cái tốt sẽ ào về lấy lại vị trí vốn sẵn của mình. Khi ấy, chúng ta sẽ có thể chia sẻ với những người thân thiết một cuộc sống tuyệt vời, chứa chan những thử thách, sự hứng khởi và thành tựu. Và chúng ta có thể để lại một di sản vô giá cho thế hệ sau, bao gồm vô vàn những đức tính tốt đẹp, sự hòa thuận và một nền tảng vững chắc để xây dựng nên một thế giới hoàn toàn mới và tất cả những điều đó thành hiện thực là nhờ chúng ta quan tâm tới việc tận dụng cuộc sống của mình cũng như vận dụng các tài năng của mình vào thực tế.

Củng cố tầm nhìn tương lai

Thác Niagara là một trong những kỳ quan tuyệt diệu của thế giới. Mỗi giờ có tới hàng nghìn tấn nước chảy trên sông Niagara và đổ từ dãy núi đá cao vài trăm mét xuống dòng nước sôi sục bên dưới. Nhờ trí sáng tạo tuyệt diệu của con người, sức mạnh của dòng thác dữ này đã được khống chế, và giờ đây nó là nguồn cung cấp năng lượng quan trọng cho hàng trăm nghìn người.

Những ước mơ của chúng ta cũng có thể mạnh mẽ và dữ dội như kỳ quan thiên nhiên này. Nhưng chúng cũng phải được khống chế và chuyển sang một dạng năng lượng khác thì mới có thể mang lại giá trị cho chúng ta cũng như thế giới xung quanh. Nếu không, chúng sẽ chỉ là một kỳ quan lý thú chưa được khai thác của trí tưởng tượng của con người.

Ai cũng muốn có thành công, nhưng muốn thành công thì mong muốn phải tương xứng với hành động. Ngồi nói về thành công là chuyện, khiến nó trở thành thực tế lại là chuyện hoàn toàn khác.

Một số người thích nói về thành công hơn là tìm cách đạt được nó. Dường như câu “thần chú” mt ngày nào đó đã ru ngủ họ, dẫn họ vào một sự tin tưởng sai lầm, và tất cả những gì họ nên làm hay slàm vào một ngày nào đó sẽ chẳng bao giờ hoàn thành cả.

Những hệ quả của sự tự lừa phỉnh mình này cũng có những cái giá phải trả. Chẳng sớm thì muộn rồi cũng sẽ đến ngày họ phải ngậm ngùi nghĩ đến tất cả những gì họ có thể làm và cần phải làm nhưng lại không làm. Đó là lý do tại sao chúng ta, ngay trong giờ phút hiện tại này, phải ép mình chịu đựng sự “khó chịu” của một cuộc sống có kỷ luật. Thực ra, chúng ta ai rồi cũng sẽ phải kinh qua những khó chịu của kỷ luật hoặc nếu không sẽ là của niềm tiếc nuối, nhưng sự khác biệt nằm ở chỗ, cái khó chịu của kỷ luật chỉ nặng vài gam còn cái khó chịu của niềm tiếc nuối nặng tới cả tấn.

Hãy vận dụng tất cả những gì chúng ta biết và cảm nhận kết hợp với khao khát thành công hơn nữa để trở thành người tốt đẹp hơn nữa.

Chăm chỉ tốt hơn nhàn rỗi

Nếu tham gia vào một dự án, chúng ta nên đầu tư cho nó bao nhiêu công sức, bao nhiêu thời gian?

Triết lý về hành động và thái độ về sự chăm chỉ sẽ tác động đến chất lượng cuộc sống của chúng ta. Quyết định của chúng ta về tỉ lệ hợp lý giữa lao động và nghỉ ngơi sẽ tạo nên một đạo đức lao động nhất định. Đạo đức lao động đó – tức là thái độ của chúng ta về khối lượng lao động chúng ta sẵn sàng cam kết để đạt được thành quả trong tương lai – sẽ quyết định mức độ nhiều ít của thành quả đó.

Chăm chỉ luôn tốt hơn nhàn rỗi. Mỗi khi chúng ta lựa chọn cách làm việc ít hơn so với khả năng của mình, sự sai lầm trong đánh giá này sẽ ảnh hưởng tới lòng tự tin của chúng ta. Nếu chuyện này lặp lại hàng ngày thì chẳng mấy chốc chúng ta không chỉ làm ít hơn những gì mình có thể mà thành tựu cũng sẽ ít hơn so với tiềm năng. Tác động tích lũy của sai lầm này có thể là vô cùng tai hại.

Thật may là có thể dễ dàng đảo ngược quá trình này. Bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể xây dựng một kỷ luật mới đề cao hành động hơn là bỏ bẵng. Mỗi khi lựa chọn hành động thay vì nhàn rỗi hay lao động thay vì nghỉ ngơi, giá trị tự thân, lòng tự trọng và tự tin trong chúng ta sẽ được tăng lên. Suy cho cùng, cảm nhận của chúng ta về bản thân mới là điều mang đến phần thưởng lớn nhất từ bất kỳ hoạt động nào. Điều khiến chúng ta trở nên có giá trị không phải là những gì chúng ta nhận được mà là con người chúng ta trở thành trong quá trình làm những việc mang đến giá trị cho đời sống. Chính hành động đã giúp biến ước mơ của con người thành sự thực, và quá trình biến đổi này mang đến cho chúng ta một giá trị cá nhân không thể lấy được từ bất kỳ nguồn nào khác.

Cái gì cũng có giá của nó và cái gì cũng có nỗi khó chịu riêng, nhưng cái giá và sự khó chịu sẽ trở nên dễ chịu đựng hơn khi lời hứa hẹn của tương lai trở nên mạnh mẽ. Để phương tiện được vận dụng nhiều, chúng ta phải cảm thấy bị ám ảnh trước mục đích – tức là lời hứa hẹn của tương lai. Mục đích sẽ không chỉ “biện minh” cho phương tiện, niềm hứng khởi có được khi chúng ta có thể nhìn thấy mục đích rõ ràng trong tâm trí sẽ giúp chúng ta tạo ra phương tiện.

Tỉ lệ giữa hành động và nghỉ ngơi

Cuộc sống không thể là một quá trình chỉ gồm có lao động và không hề có nghỉ ngơi. Cần phải dành thời gian để lấy lại sức. Điểm mấu chốt ở đây là tạo ra một tỉ lệ hợp lý giữa nghỉ ngơi và hành động.

Kinh Thánh mang đến một triết lý như sau về tỉ lệ giữa lao động và nghỉ ngơi: sáu ngày lao động và một ngày nghỉ ngơi. Đối với một số người, điều này có vẻ như quá thiên về lao động. Thực ra, ở nước Mỹ ngày nay đang xuất hiện một luồng ý kiến mới phản đối tỉ lệ năm ngày lao động và hai ngày nghỉ ngơi. Họ muốn cắt giảm thời lượng lao động hơn nữa và nâng thời lượng nghỉ ngơi lên ít nhất ba ngày.

Mỗi người phải tự lựa chọn lấy tỉ lệ thích hợp, phản ánh đúng nhất phần thưởng mà chúng ta mong muốn; nhưng hãy lưu ý rằng giảm lao động thì phần thưởng cũng giảm. Nếu chúng ta nghỉ ngơi quá nhiều, đám cỏ dại chắc chắn sẽ mọc um tùm trong vườn. Mỗi lần nghỉ ngơi là một lần các giá trị của chúng ta bị xói mòn. Đó là lý do tại sao chúng ta phải biến sự nghỉ ngơi thành một điều cn thiết, chứ không phải là một mc tiêu. Nghỉ ngơi chỉ nên là một khoảng ngừng cần thiết trong quá trình chuẩn bị chinh phục mục tiêu và mức kỷ luật tiếp theo.

Hệ quả của sự nghỉ ngơi thái quá là sự tầm thường.

Cái nguy hại của việc tìm kiếm lối tắt dẫn tới thành công

Một số bạn bè có thể thuyết phục chúng ta tin rằng những lời khẳng định tích cực còn quan trọng hơn hành động. Thay vì làm điều gì đó mang tính xây dựng để thay đổi cuộc đời, họ lại khuyên chúng ta chỉ cần lặp đi lặp lại những khẩu hiệu khẳng định thật to rằng mọi việc đều ổn cả, chẳng hạn như: “Mỗi ngày, theo mọi góc độ, tôi đều ngày càng tiến bộ hơn.”

Phải nhớ rằng klut là yêu cầu bắt buộc để tiến bộ, và lời nói mà không có kỷ luật đi kèm chỉ sinh ra ảo tưởng mà thôi.

Những câu khẩu hiệu không có gì là sai trái cả, với điều kiện chúng ta phải nhớ hai nguyên tắc quan trọng sau đây. Thứ nhất, không bao giờ để lời nói thay thế hành động. Cảm nhận tích cực hơn không thể là vật thế chân của hành động hiệu quả hơn. Thứ hai, bất kể chúng ta muốn khẳng định điều gì, điều đó phải là sự thật.

Nếu sự thật là chúng ta đang phá sản thì lời khẳng định tốt nhất là: “Tôi bị phá sản”. Điều đó sẽ kích hoạt một quá trình tư duy. Khi được phát ngôn với niềm tin tưởng, những lời nói trên sẽ khích lệ bất kỳ người cẩn trọng nào từ nhàn rỗi chuyển sang hành động.

Nếu những người đang cảm thấy mất kiểm soát đối với cuộc sống của mình dũng cảm đối mặt với thực tế khắc nghiệt của sự thật rồi sau đó tự rèn mình phải thhin đúng sự thật đó thay vì che giấu nó bằng những câu nói giả tạo và sai lầm, chắc chắn họ sẽ tạo ra được những thay đổi tích cực.

Thc tế luôn là khởi đầu tốt nhất. Nằm trong thực tế là khả năng tạo nên những phép màu của mỗi cá nhân. Sức mạnh của nim tin bắt đầu từ thực tế. Nếu chúng ta có thể khẳng định sự thật về bản thân và hoàn cảnh của mình, thì sự thật đó sẽ giải phóng cho chúng ta. Sau khi chúng ta hiểu và chấp nhận stht, lời hứa hẹn của tương lai khi đó sẽ được giải phóng khỏi những gông cùm của sự lừa dối đang bao vây lấy nó.

Chúng ta phải ngừng đổ lỗi cho chính phủ, cho kế hoạch chi trả lương, cho ngân hàng, thuế má, hàng xóm, quá khứ, bố mẹ, giao thông hay thời tiết mỗi khi không cảm nhận được niềm hân hoan đến từ sự tiến bộ. Khi chúng ta đã hiểu vì đâu mình trở thành con người như hiện tại – mà trách nhiệm thuộc về sự tích lũy vi tế của những sai lầm lặp đi lặp lại – khi đó cái đáng xấu hổ của sự thật và thái độ sẵn sàng chấp nhận sự thật đó ở chúng ta sẽ kích hoạt quá trình từ tay trắng gây nên sự nghiệp.

Sự thay đổi bắt đầu từ những lựa chọn

Bất cứ khi nào mong muốn, chúng ta đều có thể tự ép mình phải đứng lên làm lại tất cả. Bất cứ khi nào mong muốn, chúng ta đều có thể mở sách ra đọc để mở mang đầu óc, thu nhận kiến thức mới. Bất cứ khi nào mong muốn, chúng ta đều có thể bắt đầu một hoạt động mới. Bất cứ khi nào mong muốn, chúng ta đều có thể bắt đầu quá trình thay đổi cuộc sống. Chúng ta có thể làm những việc đó ngay lập tức, hoặc tuần sau, tháng sau, hoặc năm sau.

Chúng ta cũng có thể không làm gì cả. Chúng ta có thể giả vờ thay vì hành động. Và nếu cái ý tưởng rằng phải thay đổi bản thân khiến chúng ta cảm thấy khó chịu, chúng ta vẫn có thể giữ nguyên trạng bản thân như hiện tại. Chúng ta có thể chọn nghỉ ngơi thay vì chấp nhận sự thật và chọn nghi ngờ thay vì tự tin. Quyền lựa chọn thuộc về chúng ta. Nhưng khi nguyền rủa hệ quả cũng là khi chúng ta dung dưỡng cho nguyên nhân. Như Shakespeare đã quan sát: “Lỗi… không thuộc về các vì sao mà ở ngay trong bản thân chúng ta.”

Chúng ta tạo ra hiện tại bằng những lựa chọn trong quá khứ. Chúng ta có khả năng và cả trách nhiệm phải tạo ra sự bắt đầu tốt đẹp hơn trong ngày hôm nay. Những người tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp không cần có thêm nhiều câu trả lời hay thêm thời gian để suy nghĩ cho thấu đáo từ đó đưa ra những kết luận chính xác hơn. Họ cần stht. Họ cần toàn bsự thật. Và họ không cần gì khác ngoài sự thật.

Chúng ta không được để những đánh giá sai lầm, vốn lặp đi lặp lại hàng ngày, đưa đường chỉ lối chúng ta tới con đường sai lầm. Phải liên tục quay về với những điều cơ bản tạo nên sự khác biệt lớn nhất trong cuộc sống của chúng ta. Hành đng là một trong những điều cơ bản không thể bỏ qua.

Sự cần thiết của hành động thông minh

Nhiều người muốn tìm kiếm thành công và hạnh phúc đang nỗ lực rất chăm chỉ, nhưng dường như họ chẳng đi đến đâu cả. Vấn đề nằm ở chỗ, để tạo ra kết quả mong muốn, chúng ta phải có những hành động quyết liệt và thông minh. Hành động không thông minh có thể gây tai họa. Nhưng chúng ta cũng không được mất quá nhiều thời gian để tìm kiếm sự thông minh. Mọi thứ đều phải có tỉ lệ hợp lý.

Rất dễ nhầm lẫn giữa sự chuyển động với sự tiến bộ và hoạt động với thành tích. Đó là lý do tại sao hành động cần có kế hoạch rõ ràng, điều chỉnh cẩn thận, và thực hiện nhất quán.

Phải lên kế hoạch hành động

Chúng ta phải biết thông thái sử dụng ngày hôm nay để lên kế hoạch cho ngày mai. Chúng ta phải kiến to tương lai chứ không chỉ ngồi mơ mộng về nó. Nếu chúng ta tự rèn mình biết đưa những yếu tố thông minh vào trong các kế hoạch của mình, điều đó cũng đồng nghĩa với việc mang thành công đặt vào tương lai.

Hành trình hướng đến thành công không thể giống như một cuộc du hí ngẫu hứng được. Chúng ta cần chọn một điểm đến cụ thể. Chúng ta cũng cần phải dự đoán được những chướng ngại vật và rủi ro tiềm ẩn, đồng thời có sự chuẩn bị sẵn sàng để đương đầu với chúng bất kỳ khi nào chúng xuất hiện.

Cần ghi lại những mục tiêu đã định ra, và các mục tiêu này phải phản ánh được cả kế hoạch ngắn hạn và dài hạn. Các mục tiêu ngắn hạn đóng vai trò điểm mốc trên cuộc hành trình. Chúng là những nấc thang nhỏ dẫn tới thành tựu dài hạn, đồng thời giúp chúng ta giữ đúng hành trình trong một thời gian dài.

Các mục tiêu dài hạn đóng vai trò những bước ngoặt lớn. Chúng là những thời điểm thành công mang đến cho chúng ta lý do để ăn mừng thành quả nỗ lực của mình.

Nhưng điều quan trọng nhất trong quá trình lập kế hoạch và đặt mục tiêu là phải nhìn thấy rõ ràng trong tâm trí chúng ta cái mục tiêu lớn mà mình đang theo đuổi. Đây chính là “nỗi ám ảnh lớn” đã được bàn đến ở phần trước. Đây chính là trung tâm thần kinh trong tham vọng của chúng ta. Đây chính là điều sẽ thúc đẩy chúng ta về phía trước.

Những mục tiêu lớn là lực lượng vô hình hút chúng ta về phía tương lai. Thông qua các hành động và kỷ luật hàng ngày, chúng ta tạo ra lc đy kéo mình về hướng thành công. Nhưng chính ước mơ về thành quả tương lai của các mục tiêu đã đề ra mới là lc hút kéo chúng ta đi hàng ngày, đưa chúng ta vượt qua những trở ngại lớn xuất hiện trên đường.

Cái lý thú ở quá trình này là chúng ta càng đẩy mạnh, tương lai càng kéo mạnh. Khi chứng tỏ lòng quyết tâm không gì lay chuyển nổi để chinh phục những giới hạn của bản thân, nâng cao trí tuệ và đạt được mục tiêu đã định, cái giọng nói nhỏ bé bên trong chúng ta sẽ bắt đầu truyền đi cái thông điệp đặc biệt và đầy hứa hẹn để trợ lực cho lực kéo của tương lai. Khi chúng ta lắng nghe kỹ hơn cái giọng nói này và phản ứng – qua trực giác – những lời thúc giục của nó, lực kéo sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn và tương lai càng trở nên chắc chắn hơn.

Một kế hoạch tốt là một kế hoạch đơn giản

Tương lai tươi sáng bắt đầu bằng một mục tiêu giá trị và một kế hoạch đơn giản. Đừng để kế hoạch của chúng ta trở nên nặng nề bởi những sự phức tạp. Nhiều câu hỏi cần có thời gian mới tìm ra câu trả lời. Việc lập kế hoạch mọi chi tiết và tiên lượng mọi trở ngại gần như là không thể.

Chúng ta cũng phải thật cẩn trọng, đừng để ý kiến của những người khác có tác động không hợp lý đến quá trình vạch kế hoạch kiến tạo cuộc sống tốt đẹp của mình. Người khác sẽ có hàng tá ý kiến về việc

chúng ta cần làm gì, nhưng kế hoạch hướng đến sự tiến bộ cuối cùng phải là kế hoạch ca chúng ta. Hãy lắng nghe những ý kiến có giá trị, nhưng hãy nhớ rằng không ai khác có thể nhìn thấy kế hoạch của chúng ta hay cảm nhận được nỗi ám ảnh về thành công giống như chúng ta. Đó phải là một kế hoạch mang tính cá nhân, và người sáng tạo kiêm kiến trúc sư của kế hoạch đó phải đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió lèo lái con tàu trong suốt cuộc hành trình.

Kỷ luật hóa hành động

Kỷ luật. Đây là một từ đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong cuốn sách này, và điều đó không phải là không có lý do. Khía cạnh tiêu cực của cuộc sống có xu hướng xâm nhập vào trong các kế hoạch, ước mơ và hành động của chúng ta nhằm chiếm quyền kiểm soát. Sự lạc quan có xu hướng đầu hàng sự nghi hoặc. Kế hoạch đơn giản có xu hướng trở thành kế hoạch phức tạp. Lòng can đảm có xu hướng nhường chỗ cho nỗi sợ hãi, và lòng tự tin có xu hướng bị nỗi lo lắng áp đảo.

Chúng ta chỉ có thể ngăn chặn những xu hướng tiêu cực của cuộc sống khỏi phá hoại các kế hoạch của mình bằng cách áp dụng kỷ luật một cách nhất quán. Sau thành công bước đầu và sau một thời gian ngắn, chúng ta có thể trở nên lơ là. Đó là lý do tại sao những ai mong muốn tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp phải biết tôn trọng kỷ luật và nhận thức rõ về tất cả những việc họ có thể làm, những gì họ có thể có.

Những gì mà mỗi người trong chúng ta có thể làm thật khó tưởng tượng nổi. Sau khi hạ quyết tâm áp dụng những kỷ luật cần thiết dẫn tới một triết lý sống mới, một thái độ mới và một mức độ hành động quyết liệt mới, con người có thể làm được tất cả những điều tuyệt vời nhất. Tuy vậy, những gì mà con người sn lòng làm đôi khi lại thật đáng thất vọng làm sao.

Bất cứ khi nào mong muốn, chúng ta cũng có thể thay đổi vị trí của mình, bất kể chúng ta đang ở vào hoàn cảnh nào. Từng bước một, chúng ta có thể bắt đầu quá trình sửa đổi hành vi của mình sao cho ngày hôm nay trở thành điểm khởi đầu cho một cuộc đời hoàn toàn mới.

Bất kỳ ai cũng có thể làm điều đó!

Chúng ta làm điều đó bằng cách vạch ra một kế hoạch thật tốt.

Chúng ta làm điều đó bằng cách thiết lập các mục tiêu. Chúng ta làm điều đó bằng cách làm từng việc nhỏ hàng ngày, những việc sẽ tạo ra phần lớn sự thay đổi trong cuộc sống của chúng ta. Giống như mọi yêu cầu khác của thành công, xây dựng kỷ luật cần thiết để đạt được ước mơ của mình là một điều thật dễ làm cũng thật dễ… không làm!

Xuất phát điểm của hành động có kỷ luật

Đây là một trong những phương pháp hữu hiệu nhất để bắt đầu quá trình thiết lập các kỷ luật mới. Mọi người đều có trong đầu mình danh sách những điều “lẽ ra mình nên”:

-Lẽ ra mình nên viết thư cho mẹ trong tuần này.

-Lẽ ra mình nên cho cô ấy biết mình thực lòng quan tâm đến cô ấy ra sao.

-Lẽ ra mình nên gọi cho chủ nợ để nói sự thật từ tháng trước.

-Lẽ ra mình nên bắt đầu chương trình tập luyện từ nhiều năm trước.

Bất cứ khi nào mong muốn, chúng ta đều có thể bắt tay vào thực hiện những điều cơ bản – bất kỳ điều nào trong hàng loạt những hoạt động nho nhỏ thường ngày giúp khởi động quá trình tự kỷ luật. Niềm vui đến từ thành tích nho nhỏ này sẽ tạo đà cho quá trình tạo ra phép màu kỳ diệu về sau.

Động lực ban đầu đến từ việc thực hành những kỷ luật mới và đơn giản sẽ kích hoạt một quá trình gọi là “tăng cường giá trị tự thân”. Hành động bạn thực hiện nhỏ nhặt như thế nào không quan trọng, bởi nó nằm trong những kỷ luật tuy vô hình nhưng quan trọng, nơi những cơ hội lớn xuất hiện.

Loại hình tiến bộ đơn giản này sẽ tạo nên một chiếc thang đưa chúng ta ra khỏi vực thẳm của thất bại và sự bỏ bê, nơi từng là chỗ ở của chúng ta. Với mỗi kỷ luật mới, chúng ta sẽ xây lên một nấc thang mới đưa chúng ta thoát khỏi bóng tối nơi thất bại, những kẻ hay than vãn, những kẻ hoang mang và lầm lạc sống chung để kể cho nhau nghe những câu chuyện buồn về sự bất công của cuộc sống.

Xây thang thì dễ làm, nhưng cũng rất dễ không làm.

Khi được thực hành hàng ngày, những kỷ luật nhỏ nhất cũng có thể giúp bắt đầu một quá trình tuyệt vời làm thay đổi cuộc sống của chúng ta vĩnh viễn.

Chừng nào còn chưa học được cách chú tâm đến những cơ hội nhỏ nhặt mà cuộc sống mang đến, chừng đó chúng ta còn chưa thể nắm chắc được những kỷ luật tạo nên hạnh phúc và thành công. Những thành tựu lớn trong cuộc sống bắt đầu từ việc kiểm soát những kỷ luật nhỏ. Các “cơ bắp” cần thiết về tâm trí, cảm xúc và triết lý sống để thúc đẩy chúng ta viết một lá thư, dọn dẹp nhà kho hay thanh toán hóa đơn đúng hạn cũng chính là các “cơ bắp” tham gia vào việc điều hành một công ty hay quản lý một phòng ban. Một nhà tiên tri thông thái từng viết:

Đừng lo lắng về thành công, khi đến mùa, bn sđược gt hái nếu gia đường không gc ngã.

Chúng ta không thể cai trị một thành phố nếu không biết cai trị tinh thần của mình.

Chúng ta không thể cai trị một đất nước nếu không biết cai trị chính bản thân mình.

Chúng ta không thể kiến tạo tương lai nếu không biết tái kiến tạo các thói quen của mình.

Chúng ta không thể gia tăng phần thưởng nếu không biết gia tăng những hành động thông minh.

Điểm bắt đầu nằm ở bên trong chúng ta thông qua việc xây dựng các kỷ luật mới. Nơi chúng ta trở thành chủ nhân kiểm soát những chi tiết nhỏ của cuộc sống cũng chính là nơi thành công thực sự bắt đầu. Tất cả những phần thưởng lớn trong cuộc sống đều dành sẵn cho từng người, nếu chúng ta tự rèn mình đi qua những giai đoạn phát triển ban đầu mà không lơ là bất kỳ kỷ luật nào. Không được để bất kỳ hành động nhỏ nào tước đi của chúng ta sức khỏe, tài sản, tình bạn và lối sống tốt đẹp của tương lai. Không được để bất kỳ sai lầm nào trong đánh giá lừa phỉnh chúng ta đi theo lối tư duy rằng “bỏ qua những việc nhỏ nhặt” sẽ không có ảnh hưởng lớn gì. Không được nói với bản thân rằng: “Mình chỉ lơ là ý thức kỷ luật ở điểm này thôi,” bởi chính “điểm này” sẽ là nơi bắt đầu quá trình bào mòn tất cả các kỷ luật khác của chúng ta.

Một trong những thách thức lớn nhất đối với chúng ta là hành động có kỷ luật. Chúng ta phải kỷ luật hóa độ rộng kiến thức của mình, bởi nếu không kiến thức của chúng ta sẽ trở nên quá ít hoặc quá nhiều. Chúng ta phải tự rèn mình duy trì một thái độ hợp lý, bởi xung quanh chúng ta là những nguồn có thể nhanh chóng bào mòn thái độ đúng đắn mà chúng ta đã nỗ lực để xây dựng nên. Và chúng ta phải tự rèn mình để biến ước mơ thành kế hoạch, biến kế hoạch thành các mục tiêu, và biến các mục tiêu thành những hành động nhỏ nhặt thường ngày dẫn dắt chúng ta từng bước chắc chắn tiến về phía tương lai tươi sáng.

Cuối cùng, chúng ta phải vận dụng sức mạnh của trí tưởng tượng. Phải cân nhắc mọi điều có thể. Phải tự nhắc nhở mình rằng để đạt được những gì có thể, đôi khi chúng ta phải thách thức bản thân bằng những gì không thể. Một chiến binh thời cổ xưa từng viết: “Thà phóng mũi giáo vào mặt trăng và đâm trúng con đại bàng còn hơn là phóng mũi giáo vào con đại bàng nhưng chỉ va vào hòn đá.”

Lập kế hoạch, trí tưởng tượng và hành động quyết liệt là những lực lượng tuyệt vời, đủ sức mang đến những thay đổi lớn trong cuộc sống của chúng ta.

Hành động là một phần quan trọng trong câu đố cuộc đời. Nó là lực lượng mang đến xương sống và ý nghĩa cho triết lý và thái độ của chúng ta. Hành động thông minh, có kế hoạch, quyết liệt và nhất quán tạo nên một nguồn năng lượng mới, đồng thời giúp chúng ta tiến về phía tương lai đầy hứng khởi mà những suy nghĩ và khát vọng của chính chúng ta đã thiết kế sẵn cho chúng ta.

Thành quả

BẤT KỲ HOẠT ĐỘNG của tổ chức hay cá nhân nào, khi được thực hiện vào đúng thời điểm và trải qua một thời gian đủ dài, sẽ tạo ra một kết quả đúng như dự đoán. Sở dĩ phải chọn đúng thời điểm là để gia tăng hiu sut, và mục đích của hành động chính là thành qu.

Thành quả là vụ thu hoạch sau những nỗ lực trong quá khứ. Nếu người nông dân chỉ gieo một nắm hạt giống vào mùa xuân thì anh ta không thể trông chờ sẽ gặt hái được một vụ mùa bội thu khi thu tới.

Tương tự, nếu một người chỉ thực hiện một lượng hành động tối thiểu trong quá khứ thì anh ta không thể kỳ vọng đạt được những thành quả to lớn ở hiện tại.

Thành quả luôn tương xứng với nỗ lực. Những ai nghỉ ngơi vào mùa xuân sẽ không có gì để gặt hái vào mùa thu, dẫu khao khát của họ có cháy bỏng tới đâu. Thành quả là phần thưởng dành cho những ai có sự lo xa, sẵn sàng nắm lấy những cơ hội ban đầu. Nếu những cơ hội đó bị bỏ lỡ thì phần thưởng sẽ bị trì hoãn.

Cơ hội của mùa xuân rất ngắn ngủi. Cơ hội đến và đi rất nhah chóng. Nó không nấn ná ở lại, cũng không ngoái lại nhìn ai. Cơ hội chỉ tự để lộ mình, và những ai chào đón sự xuất hiện của nó bằng hành động thông minh sẽ đạt được thành quả mong muốn ở cấp độ cao nhất.

Những gì chúng ta làm quyết định thành quả tương lai. Giống như người nông dân canh tác đất đai để chuẩn bị gieo hạt trồng cây, chúng ta cũng phải làm việc để xây dựng một triết lý vững vàng. Giống như người nông dân tưới tắm và bón phân cho mùa màng để diệt trừ cỏ dại và nuôi dưỡng hạt giống đang nảy mầm, chúng ta cũng phải nỗ lực để xây dựng một thái độ mới. Và giống như người nông dân chăm sóc cho vụ mùa từ sáng sớm tới tối mịt để đón vụ thu hoạch tương lai, chúng ta cũng phải lao động hàng ngày.

Nếu như những công sức trước đây của chúng ta chỉ mang lại một vụ mùa nghèo nàn thì bây giờ chúng ta chẳng thể làm gì để thay đổi điều đó cả. Chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Chúng ta không thể yêu cầu tự nhiên phải tạo ra ngoại lệ, cho dù chúng ta có đói đến đâu đi chăng nữa. Tự nhiên cũng sẽ không cho phép chúng ta yêu cầu đất đai cho mình thu hoạch trước, trồng cấy sau. Điều duy nhất chúng ta có thể

làm là chuẩn bị cho sự xuất hiện chắc chắn sẽ xảy ra của một mùa xuân tiếp theo – một cơ hội tiếp theo – để gieo trồng, chăm bón và nuôi dưỡng vụ mùa mới càng kỹ lưỡng càng tốt, và luôn ghi nhớ những hệ quả đau lòng của sự bỏ bê trong quá khứ. Tuy nhiên, trong khi ghi nhnhững hệ quả quá khứ, đừng bao giờ cho phép bản thân bị quá khứ đánh bại. Những bài học mà nó mang lại là để phc vchứ không phải để nhn chìm chúng ta.

Trong suốt cuộc đời mình chúng ta sẽ trải qua những mùa xuân và những mùa thu hoạch. Hạnh phúc tương lai của chúng ta ít khi là sản phẩm của bất kỳ vụ mùa nào. Nó là kết quả của nhiều cơ hội cá nhân đã được tận dụng hiệu quả hay đã bị lãng phí một cách đáng tiếc. Bởi lẽ, hạnh phúc nằm ở những tác động tích lũy của các hành động trong quá khứ. Đó là lý do tại sao cần phải nghiên cứu các thành quả đã đạt được. Việc thường xuyên kiểm tra lại những thành quả của mình sẽ mang đến cho chúng ta một biểu đánh giá tuyệt vời về tình hình tận dụng cơ hội của bản thân. Các thành quả hiện tại là chỉ số ban đầu cho thấy tương lai sẽ ra sao nếu chúng ta tiếp tục con đường hiện nay. Nếu các thành quả hiện tại là mĩ mãn, vậy thì tương lai có thể sẽ mang lại vụ mùa bội thu tương tự. Nếu thành quả hiện tại không được như mong muốn, điều đó có nghĩa là chúng ta phải nghiên cứu kỹ hơn về những yếu tố có thể đã đưa đẩy chúng ta đi theo hướng sai lầm.

Đo lường thành quả

Có nhiều cách đo lường thành quả của những nỗ lực trong quá khứ. Cách thứ nhất là nhìn vào những gì chúng ta đang có. Nhà cửa, xe cộ, tài khoản ngân hàng, tài sản đầu tư, và tất cả những tài sản hữu hình khác đều là thước đo hiệu quả cho sự tiến bộ về vật chất.

Tài sản phản ánh một khía cạnh trong giá trị hiện tại của chúng ta. Để đo lường giá trị của mình, chúng ta chỉ cần “kiểm kê” tài sản. Nói như thế không có nghĩa là tôi xui các bạn rằng cách duy nhất để đo lường giá trị một con người là nhìn vào danh mục kiểm kê các tài sản vật chất của họ. Có rất nhiều loại tài sản, và những loại tài sản giá trị nhất trong cuộc sống – niềm vui, sức khỏe, tình yêu, gia đình, trải nghiệm, bạn bè – sẽ luôn có trọng lượng hơn so với bất kỳ tài sản vật chất nào chúng ta có thể có. Dẫu vậy, những gì chúng ta tích lũy được qua nhiều năm dưới hình thức các tài sản vật chất vẫn có thể là một thông số hữu ích cho thấy mức độ của những nỗ lực trong quá khứ và những thành quả khả dĩ đạt được trong tương lai.

Nếu hiện tại chúng ta tích lũy được một lượng tiền và tài sản vật chất lớn, vậy thì hẳn là chúng ta đang trên đường chạm tay tới giấc mơ có tên là sự độc lập về tài chính. Tương tự, nếu danh sách các tài sản của chúng ta khá nhỏ bé bất chấp những nỗ lực đã bỏ ra trong 10, 20 hoặc 30 năm lao động, điều này cũng là một thông số cho thấy cần phải thay đổi điều gì đó. Có thể chúng ta phải có những thay đổi lớn về cường độ hoạt động để có thể gia tăng thành quả. Có thể chúng ta phải nâng cao kỹ năng, kiến thức hoặc nhận thức để tận dụng tốt hơn nữa các cơ hội của cuộc sống. Hoặc có thể chúng ta cần điều chỉnh một vài chỗ trong triết lý của bản thân về tiền bạc và thái độ chi tiêu.

Nếu chúng ta không cảm thấy mãn nguyện với những gì đã đạt được vào thời điểm này trong cuộc đời, vậy thì bây gichính là thời điểm thích hợp để sửa chữa tương lai. Nếu không thay đổi con người hiện tại, chúng ta vẫn mãi sẽ chỉ thu về những thành quả tương tự nhau. Người gieo hạt không thay đổi, hạt giống không thay đổi thì những gì gặt hái được cũng vẫn chỉ thế mà thôi. Để thay đổi thành quả gặt hái, cần phải thay đổi hạt giống, đất gieo trồng, hoặc thậm chí là cả người gieo hạt. Có lẽ người gieo hạt cứ khăng khăng muốn sử dụng một kế hoạch không hiệu quả. Có lẽ người gieo hạt đinh ninh rằng có thể lùi việc gieo hạt vào mùa hè thay vì bắt đầu từ mùa xuân. Khi mùa đông tới và cũng là lúc giáp hạt, người gieo hạt đứng trước cánh đồng cằn cỗi, đổ lỗi cho hoàn cảnh đã khiến đất đai không mang lại vụ mùa như hứa hẹn. Đây là thời điểm lý tưởng để người gieo hạt đo lường – tức đánh giá những lý do tại sao đất đai lại không chịu hợp tác trong một kế hoạch được hoạch định kém cỏi. Nhưng thay vì đo lường và đánh giá, người gieo hạt lại than van và vẽ ra một danh sách các lý do đã đẩy họ vào tình cảnh kém may mắn này.

Những gì chúng ta đạt được cho tới nay là kết quả của những nỗ lực và suy nghĩ trong quá khứ. Chúng ta đã thu thập được trí thông minh hay sự ngu dốt, và tương lai sẽ tạo ra những phần thưởng tương xứng với những gì chúng ta đã làm trong quá khứ. Chúng ta phải sử dụng thời gian của mình để lập kế hoạch, lao động, đánh giá, đầu tư, chia sẻ, và điều chỉnh những hành động trong quá khứ, đồng thời để bổ sung vào kho tàng kiến thức của mình. Đây là những hạt giống cần phải thu hoạch dọc đường đi để có thể cải thiện chất lượng những thành quả của chúng ta.

Một phương pháp quan trọng giúp đo lường các kết quả thu được là nghiên cứu kỹ về con người mà chúng ta đã trở thành. Chúng ta đã thu hút những người như thế nào đến với cuộc sống của mình? Chúng ta có được đồng nghiệp và hàng xóm tôn trọng không? Chúng ta có đề cao những niềm tin không? Chúng ta có cố gắng nhìn nhận sự việc thông qua lăng kính của người khác không? Chúng ta có lắng nghe con trẻ nói không? Chúng ta có thể hiện lòng tri ân chân thành đối với bố mẹ, bạn đời, và bạn bè của mình không? Chúng ta có trung thực và đạo đức trong các giao dịch kinh doanh không? Bạn bè/đồng nghiệp có nhìn nhận chúng ta là người có lòng trung thực không gì lay chuyển nổi không? Chúng ta có nhảy được điệu nhạc của người khác đánh không? Chúng ta có hài lòng với con người mà mình đã trở thành không?

Những gì chúng ta đang có là kết quả của những trải nghiệm quá khứ và cách chúng ta xử lý chúng. Con người hiện tại của chúng ta cũng là kết quả của những thay đổi cá nhân mà chúng ta đã tình nguyện hoặc không tình nguyện thực hiện trong nhiều năm qua. Nếu không hài lòng với con người hiện tại, vậy thì chúng ta phải thay đổi nó. Muốn thay đổi cuộc sống, chúng ta phải thay đổi chính mình. Đó là một trong những điều cơ bản của cuộc sống.

Bản chất con người hiện tại thu hút những điều chúng ta đang có

Khi thiết kế một tương lai tươi sáng hơn, kế hoạch của chúng ta phải tập trung phần lớn vào việc làm sao để trở thành con người tốt đẹp hơn bản thân mình hiện nay. Nếu chúng ta không hài lòng với những thành quả hiện tại, điểm bắt đầu thay đổi sẽ từ chính bản thân chúng ta.

Mọi thứ chúng ta có trong cuộc sống – cả những tài sản hữu hình lẫn vô hình – đều là kết quả trực tiếp của con người chúng ta đang là. Để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, chúng ta phải trở thành con người tốt đẹp hơn hiện tại để có thể thu hút nhiều điều tốt đẹp hơn những gì chúng ta đang có.

Nếu ngày mai chúng ta mất tất cả, chúng ta sẽ có thể dễ dàng thay thế chúng. Tại sao? Tại vì chúng ta đạt được chúng nhờ con người hiện tại của mình. Giả sử “con người hiện tại” không thay đổi, dần dần chúng ta sẽ thu hút lại vào cuộc sống của mình mọi thứ đã đánh mất. Kiến thức cũ, thái độ cũ, nỗ lực cũ và kế hoạch cũ sẽ luôn mang lại những kết quả cũ.

Điều cơ bản này là nguyên nhân mang lại cả niềm phấn chấn và sự cảnh báo. Phấn chấn, vì vào bất kỳ lúc nào, chúng ta cũng có thể bắt tay vào thực hiện những thay đổi bên trong con người mình để thu hút thêm càng nhiều điều tốt đẹp hơn nữa đến với cuộc sống của mình. Cảnh báo, vì nếu không thực hiện những thay đổi cần thiết trên, nếu không chuyển những sai lầm thành những kỷ luật mới và biến ước mơ thành những kế hoạch cụ thể và những hành động thông minh, nhất quán, chúng ta sẽ luôn thu về đúng những gì chúng ta đang có. Chúng ta sẽ luôn sống trong ngôi nhà cũ, đi chiếc xe cũ, quen biết những người bạn cũ, trải nghiệm những nỗi bực dọc cũ và gặp phải những trở ngại cũ, vì chúng ta không thay đổi. Sở dĩ luôn có thể đoán trước được thành quả là do thành quả được quyết định bởi con người hiện tại của chúng ta.

Tích cực hành động hơn nữa mới chỉ là một phần câu trả lời. Câu trả lời thực sự nằm ở chỗ chúng ta phải trở thành con người tốt đẹp hơn hiện tại để cho những tiềm năng mới trở thành một phần gắn bó trong mọi việc chúng ta làm. Cuộc sống tốt đẹp hơn khi chúng ta trở thành những con người tốt đẹp hơn. Chúng ta không thể đạt được nhiều hơn nếu không thay đổi con người mình trước tiên. Đó là một trong những điều cơ bản.

Thành công tự đến với người xứng đáng

Giá trị cá nhân là thỏi nam châm thu hút tất cả những điều tốt đẹp đến với cuộc sống của chúng ta. Giá trị cá nhân càng lớn, phần thưởng càng lớn. Vì giải pháp để thêm là trthành con người tốt đẹp hơn, nên chúng ta phải không ngừng tìm kiếm những phương thức mới giúp gia tăng giá trị của mình. Tự chủ, thực hành kỷ luật, kiên nhẫn, lập kế hoạch, nỗ lực cao, đầu tư thành quả một cách thông minh, xây dựng một thái độ sống cân bằng, hành động nhất quán, thu thập kiến thức, thường xuyên đọc và một triết lý cá nhân hợp lý – tất cả đều là những ví dụ hay về những cách thức giúp gia tăng giá trị bản thân.

Cái cần phải theo đuổi là tích lũy thêm giá trị chứ không phải thu thập thêm nhiều thứ quý giá. Mục tiêu của chúng ta phải là nỗ lực điều chỉnh bản thân hơn mọi nỗ lực khác. Khi chú ý kỹ lưỡng hơn về triết lý, thái độ và hành động, chúng ta sẽ có những đóng góp tích cực vào con người hiện tại và trong quá trình biến đổi này chúng ta sẽ thu hút nhiều điều đến với cuộc sống của mình hơn.

Kết quả tốt hơn là do con người tốt hơn

Chúng ta phải trở thành con người tốt hơn trước rồi sau đó chúng ta mới thu hút. Chúng ta phát triển bản thân rồi mới có sự tiến bộ về mặt vật chất. Thật không may, đại đa số dường như lại xoay ngược kế hoạch trên. Triết lý của họ là: “Nếu tôi có thêm tiền, tôi sẽ trở thành người tốt đẹp hơn.” Đó không phải là cách thức cuộc sống vận động. Có thêm của cải không khiến con người ta tốt đẹp hơn. Của cải chỉ phóng đại thêm những gì chúng ta đang là. Những người không thể tiết kiệm được một vài đồng từ khoản thu nhập ít ỏi hiện tại sẽ không bao giờ có thể tiết kiệm được nhiều tiền từ nguồn tài sản lớn ở tương lai. Kỷ luật cần thiết để buộc bản thân phải cho vài đồng tiền lẻ vào con lợn tiết kiệm hàng tuần cũng chính là kỷ luật cần thiết để mở tài khoản tiết kiệm hay quản lý một danh mục đầu tư.

Ngồi nói về những tiến bộ dự định sẽ chỉ khiến chúng ta giậm chân tại chỗ và những lời hứa hẹn về tương lai sẽ chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi. Phải nhanh chóng kết hợp những lời hứa hẹn ấy với hành động. Nếu sau một khoảng thời gian hợp lý mà thành quả không xuất hiện thì chúng ta sẽ có nguy cơ đánh mất niềm tin của người khác và cả lòng tự trọng của chính mình. Có thể chúng ta sẽ thấy rằng những người từng tin tưởng mình nay không còn tin nữa, và sẽ đến một ngày chúng ta chỉ còn lại những ý định tốt đẹp và những lời tuyên bố không thành sự thật.

Đó là những tổn thất đáng kể, cần phải ngăn chặn. Ngày phát hiện ra những tổn thất của mình cũng là cái ngày mà chúng ta nếm phải vị đắng của sự bỏ bê. Vào ngày đó, chúng ta sẽ nhận thấy cái hệ quả đớn đau của việc tự lừa dối mình, trì hoãn hành động, và thất hứa.

Liệu chúng ta có đọc sách, lập kế hoạch, sử dụng hiệu quả thời gian, đầu tư một phần thu nhập, nâng cao kỹ năng, tham gia các lớp học phát triển kỹ năng mới, và giao du với những con người tốt đẹp hơn để cải thiện khả năng thành công của mình không? Liệu chúng ta có nói sự thật, nâng cao khả năng giao tiếp, viết nhật ký, và chú ý xây dựng tất cả những đức tính cần thiết để kiến tạo nên thành công không? Hay là chúng ta hài lòng với việc để thời gian trôi đi trong khi chúng ta dần dần để mất lòng tin, sự tôn trọng của người khác, và có lẽ là cả một vài thứ tài sản giá trị cũng những mối quan hệ giá trị mà những nỗ lực trong quá khứ đã phải chật vật lắm mới thu hút được? Liệu chúng ta có tiếp tục lười biếng ngồi một chỗ trong khi các ước mơ bị nghiền nát thành những vụn ký ức bởi hy vọng đã nhường chỗ cho thất vọng?

Chắc chắn là không rồi.

Chúng ta đã từng mơ ước, nên chắc chắn là chúng ta hoàn toàn có thể mơ ước lại. Chúng ta đã từng tin tưởng, nên chắc chắn là chúng ta có thể tin tưởng lại. Dù ngay lúc này chúng ta đang ở vào vị trí nào, chúng ta vẫn sẽ có khả năng thay đổi tất cả.

Hành trình đến với thành công dài hàng nghìn bước, và nó bắt đầu với một cuốn sách hay một lời hứa được giữ. Nó bắt đầu với sự thức tỉnh tinh thần đang say ngủ về tất cả những ước mơ lra đã thành hiện thực.

Bất cứ khi nào có thể chúng ta cũng có thể đứng lên và thực hiện bước đi đầu tiên trên hành trình dẫn lối tới một cuộc sống mới, tốt đẹp hơn. Không thể trông chờ vào thành quả chỉ vì chúng ta vừa mới bắt đầu hành động, nhưng với nỗ lực không ngừng và những bước đi vững vàng, các phần thưởng tương lai chắc chắn sẽ xuất hiện.

Giá trị của những kỹ năng mới

Phát triển kỹ năng mới là một yêu cầu thiết yếu nếu chúng ta muốn tạo ra những sự tiến bộ quan trọng và cải thiện chất lượng các hoạt động của mình. Một người có thể dùng búa chặt cây, nhưng việc này có thể kéo dài tới 30 ngày. Nếu học cách dùng rìu, anh ta có thể đạt được mục tiêu tương tự chỉ trong 30 phút.

Cuộc sống và công việc sẽ trở nên dễ dàng hơn khi kiến thức được kết hợp với những kỹ năng mới. Kỹ năng là sự tinh chỉnh các khả năng hiện tại bổ sung thêm các tài năng mới thu nhận được. Đó là kết quả của sự mày mò nghiên cứu được thúc đẩy bởi trí tò mò. Đó là kết quả của sức sáng tạo và trí tưởng tượng khi được áp dụng thông minh vào các phương pháp mới. Đó là sản phẩm của những nỗ lực được tinh chỉnh khi chất lượng hoạt động phát triển lên những tầm cao mới. Kỹ năng cũng là một sự hiểu biết rõ ràng về nhiệm vụ cần làm và sự hiểu biết này đến từ quá trình nghiên cứu bền bỉ và những quan sát nghiêm túc.

Kỹ năng là thứ đạt được khi con người trở thành bậc thầy về một công việc nhất định nào đó. Kỹ năng là sự tự tin hoàn toàn vào năng lực và khả năng kiểm soát nhiều yếu tố xung quanh công việc mà chúng ta làm. Kỹ năng là quá trình học hỏi. Kỹ năng là kết quả của quá trình tích lũy kinh nghiệm và lòng quyết tâm không mỏi mệt để khiến những điều tốt đẹp trở nên tốt đẹp hơn.

Những ai mong muốn có được thành công và hạnh phúc trước tiên phải nắm chắc càng nhiều kỹ năng càng tốt, kết hợp tất cả các kỹ năng mới và cũ lại với nhau để tạo nên một tài năng độc nhất. Với giá trị tích lũy của các kỹ năng và tài năng, mọi thứ đều có thể.

Bước đi đầu tiên

Chúng ta có thể thay đổi thành quả đạt được nhiều hay ít phụ thuộc chủ yếu vào trí tưởng tượng. Vào năm 1960, về mặt công nghệ, con người không thể du hành trong vũ trụ. Thế nhưng, chỉ mười năm sau, con người đã lần đầu tiên đặt chân lên bề mặt mặt trăng. Quá trình biến ước mơ thành hiện thực thần kỳ này bắt đầu khi một tiếng nói cất lên thách thức cộng đồng khoa học thực hiện tất cả những gì cần thiết để xem liệu nước Mỹ có thể “đưa con người lên mặt trăng vào cuối thập kỷ này” hay không. Thách thức đó đã đánh thức tinh thần của cả một dân tộc bằng cách gieo hạt giống của thành tựu tương lai khả thi vào mảnh đất màu mỡ của trí tưởng tượng. Chỉ với một thách thức táo bạo đó mà điều bất khả đã trở thành thực tế.

Một người nghèo có thể trở nên giàu có không? Dĩ nhiên là có rồi! Sự kết hợp độc đáo giữa khát vọng, kế hoạch, nỗ lực và sự kiên trì luôn tạo ra phép màu. Câu hỏi đặt ra không phải là liệu công thc thành công này có tác dụng không mà là liệu con người có chịu thực hiện công thức ấy hay không. Đó là một biến số chưa biết. Đó là thách thức đối với tất cả chúng ta. Mọi người đều có thể đi từ vị trí hiện tại của mình tới vị trí mà mình mong ước. Không ước mơ nào là không thể, nhưng trước hết, chúng ta phải có đủ dũng khí để tin tưởng vào ước mơ của mình đã.

Giải quyết những khó khăn về tài chính là việc dễ làm nhưng cũng dễ… không làm. Nếu chúng ta nỗ lực mãi mà vẫn không nắm bắt được phần thưởng nào, vậy thì tốt nhất là hãy nhìn nhận một cách thành thực vào các thành quả mình đã đạt được.

Nếu không thấy thành quả nào thì chắc hẳn đã có sai sót ở đâu đó. Không gặt hái được thành quả nào là “triệu chứng” của một vấn đề cần phải được giải quyết và điều chỉnh. Bỏ qua triệu chứng này sẽ chỉ càng kéo dài sự tồn tại của nguyên nhân. Một vấn đề hiếm khi tự điều chỉnh được. Ngược lại, một vấn đề khi bị bỏ mặc sẽ càng lúc càng tồi tệ hơn.

Những người chỉ nhận về những thành quả nghèo nàn thường có một danh sách dài dằng dặc gồm vô số những nguyên nhân để biện hộ cho sự tiến bộ ít ỏi của mình. Khi đó, những thứ được liệt kê trong danh sách trên không phải là lời biện hộ mà chúng chính là những nguyên nhân. Họ đổ lỗi cho công ty, cho ông chủ, cho chính sách thuế. Họ đổ lỗi cho bố mẹ, thầy cô, hay hệ thống. Đôi khi họ còn đổ lỗi cho cả quốc gia nữa kia.

Ở Mỹ không hề thiếu cơ hội mà chỉ thiếu những người sẵn sàng tận tâm tận lực giải quyết những yếu tố cơ bản mà thành công đòi hỏi.

Thường xuyên kiểm tra thành quả

Chúng ta không thể chờ đợi mười năm để xem liệu kế hoạch, triết lý sống, thái độ cá nhân hay các nỗ lực của mình có cần điều chỉnh ở khía cạnh nào không. Cái giá của sự bỏ bê và trì hoãn có thể là rất cao.

Cần phải thường xuyên đo lường sự tiến bộ. Việc đánh giá những chỉ số chính trong mọi khía cạnh của đời sống là một dấu hiệu cho thấy lối tư duy có trách nhiệm. Tần suất kiểm tra các thành quả đạt được phụ thuộc vào việc chúng ta mong muốn mình đi xa tới đâu. Đích đến càng xa, chúng ta càng phải thường xuyên thực hiện việc kiểm tra này. Nếu chúng ta chỉ dự định đi đến cuối phố thì việc đi chệch vài độ cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều lắm. Nhưng nếu chúng ta nhắm tới một vì sao xa xôi, thì việc tính toán sai lầm dù chỉ một độ cũng có thể khiến chúng ta đi xa mục tiêu đến hàng triệu dặm. Càng lâu phát hiện ra sai lầm nhỏ bé này trong tính toán, chúng ta càng phải bỏ nhiều công sức hơn để quay về đúng quỹ đạo. Và cái hệ quả lớn hơn nữa là thời gian có thể sẽ phá hủy khát vọng quay về lộ trình cũ của chúng ta. Có thể chúng ta sẽ phải chấp nhận cái sai lầm nhỏ bé ấy và từ bỏ những ước mơ mình đã ấp ủ.

Đạt tiến bộ lớn trong khoảng thời gian hợp lý – đó là một thách thức lớn của cuộc sống. Đó là điều tạo nên cả mục đích và giá trị trong cuộc sống của chúng ta.

Nếu đối mặt với thách thức này bằng lòng nhiệt tình và hy vọng thành công, chúng ta sẽ không thể lấy hoàn cảnh hiện tại làm lời biện hộ khi không đạt được sự tiến bộ đáng kể. Khi hoàn cảnh gây cản trở cho sự tiến bộ, phải coi đây là dấu hiệu cho thấy chúng ta phải nỗ lực nhiều hơn nữa chứ không phải là cái cớ để buông tay.

Những khó khăn mà chúng ta gặp phải có một mục đích riêng. Chúng thử thách sức mạnh trong sự quyết tâm của chúng ta. Nếu những mong muốn của chúng ta đủ mạnh, khi đó trong chúng ta sẽ xuất hiện một thôi thúc để tìm kiếm những giải pháp. Và trong lúc thức tỉnh sức mạnh sáng tạo đồng thời tăng cường nỗ lực để chinh phục mỗi vấn đề mới phát sinh, chúng ta đồng thời đang thúc đẩy tốc độ tiến bộ.

Nếu không có những thách thức cần xử lý, có khi chúng ta phải mất gấp đôi thời gian mới có thể hoàn thành mục tiêu của mình. Đường đi dễ dàng càng khiến chúng ta lơ là chậm chạp trong khi vẫn cảm thấy mãn nguyện vì biết rằng thành công đã nằm gọn trong tầm tay. Nếu trên con đường xuất hiện nhiều chướng ngại vật, chúng ta sẽ “lục lọi” sâu hơn nữa trong con người mình để tìm kiếm thêm những thiên tài, năng lực và sức mạnh mà trước đó chúng ta không hề biết là mình có. Việc chinh phục những thách thức đó khiến lòng tự tin của chúng ta được nâng cao, từ đó đưa chúng ta tiến xa hơn và nhanh hơn về phía thành công.

Nếu không đạt được sự tiến bộ lớn trong một khoảng thời gian hợp lý, nguyên nhân có thể là vì mục tiêu của chúng ta là quá nhỏ nhặt. Thật khó cảm thấy hào hứng trước những phần thưởng không đáng kể.

Nguyên nhân cũng có thể là chúng ta chưa thực lòng tin tưởng vào những ước mơ của mình, hay cụ thể hơn, chưa tin tưởng vào năng lực biến ước mơ thành sự thật của mình. Thay vì đứng lên đối mặt với thách thức, chúng ta lại lấy chúng làm cơ hội rút lui khỏi cuộc “đối đầu” này. Đó là lý do tại sao việc thường xuyên kiểm tra thành quả lại quan trọng đến thế. Nếu chúng ta không đạt được sự tiến bộ lớn trong một khoảng thời gian hợp lý thì rõ ràng đã có sai sót ở đâu đó, có thể là sai sót về mục tiêu hay về việc thực thi các kế hoạch.

Xét cho cùng, trong cả đời người, tất cả chúng ta đều gặp phải những hoàn cảnh tương tự nhau. Điểm khác biệt nằm ở chỗ có người chọn cách lấy chúng làm cái cớ biện minh cho những hành động kém cỏi trong khi những người khác lấy chúng làm động lực phát triển và thúc đẩy họ vươn tới những tầm cao thành tựu mới.

Tất cả chúng ta đều có cả cơ hội đi kèm với nghịch cảnh. Tất cả chúng ta đều có lúc ốm đau và có lúc khỏe mạnh. Những cơn bão đời ập đến với cả người giàu và người nghèo.

Vậy đấy, bất luận điều gì xảy ra đều có thể xảy đến với tất cả chúng ta. Điểm khác biệt duy nhất nằm ở cách thức tiếp cận của mỗi người. Yếu tố quyết định chất lượng cuộc sống không phải là những gì xảy ra mà là cách phản ứng của chúng ta trước những gì xảy ra.

Khi mong mun hoặc cn thành quả, chúng ta thường có xu hướng muốn thành quả đến ngay. Nhưng quy luật về gieo trồng và gặt hái cho chúng ta biết rằng nếu muốn gặt hái vào mùa thu, chúng ta phải gieo trồng vào mùa xuân. Chúng ta phải tận dụng mùa hè để giúp cây cối phát triển nhanh bằng cách canh chừng sự xâm nhập của các loài côn trùng và cỏ dại. Chúng ta phải tiếp tục các hoạt động của mình bất kể những nhu cầu hiện tại ra sao. Ngày hái quả chắc chắn sẽ đến, nhưng nó sẽ đến vào đúng vụ:

“Mọi thứ đều có thời điểm thích hợp, và mỗi mục đích trong cuộc đời cũng vậy: một thời điểm để ra đời và một thời điểm để chết đi; một thời điểm để trồng trọt và một thời điểm để gặt hái;… Một thời điểm để khóc và một thời điểm để cười; một thời điểm để than vãn và một thời điểm để nhảy múa hát ca.… Một thời điểm để yêu và một thời điểm để ghét; một thời điểm để chiến tranh và một thời điểm để hòa bình.”

Thành quả không đáp ứng nhu cầu. Thành quả đáp ứng nỗ lực, lao động, hành động. Nếu chúng ta đã hoàn thành phần việc của mình, thành quả chúng ta cần sẽ xuất hiện sau một khoảng thời gian hợp lý.

Tuy những thách thức có thể phục vụ cho một chức năng giá trị là giúp chúng ta đạt được mục tiêu của mình, nhưng không cần phải chủ động mời gọi chúng xuất hiện trong cuộc sống.

Mười năm nữa tất cả chúng ta đều sẽ đang yên vị ở đâu đó, vấn đề là ở đâu? Bây giờ là thời điểm thích hợp nhất để điều chỉnh tương lai 10 năm tới. Không cần chúng ta phải tạo ra, cuộc sống sẽ tự động mang đến cho chúng ta đủ trở ngại cần vượt qua.

Một trong những cách tốt nhất để giảm thiểu các thách thức của tương lai là dự tính trước thành quả của sự bỏ bê ở hiện tại. Chúng ta hãy bắt đầu bằng việc tự hỏi mình những câu hỏi quan trọng liên quan đến sự chú ý của chúng ta đối với những yếu tố cơ bản:

-Trong 90 ngày qua mình đã đọc được bao nhiêu cuốn sách?

-Tháng trước mình có rèn luyện thân thể thường xuyên không?

-Năm ngoái mình đã đầu tư bao nhiêu phần trăm thu nhập?

-Tuần trước mình đã viết bao nhiêu bức thư?

– Tháng này mình đã viết nhật ký bao nhiêu lần?

Câu trả lời cho những câu hỏi này và nhiều câu hỏi khác sẽ mang đến cho chúng ta những thông tin thiết yếu về tiềm năng tiến bộ và gặt hái phần thưởng trong tương lai. Nếu không thể tự rèn mình trong những việc nhỏ, chúng ta sẽ không có đủ kỷ luật để tận dụng những cơ hội lớn khi chúng xuất hiện.

Mỗi sai lầm bị kỷ luật đánh bại đều trở thành viên gạch lát đường dẫn lối tới thành công tương lai. Và đó cũng là cách hoàn thiện câu đố của cuộc đời – gặt hái lần lượt từng thành công.

Những ai theo đuổi cuộc sống tốt đẹp không bao giờ được cho phép mình an phận với những gì thấp hơn khả năng của mình. Làm việc ít hơn tiềm năng thực tế có một hiệu ứng tai hại. Nó làm xói mòn sự tự tin và hủy hoại lòng tự trọng của chúng ta.

Làm việc ít hơn khả năng chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới thái độ của chúng ta. Nó đẩy chúng ta xuống một cái hố không đáy của những cảm xúc tiêu cực, đồng thời mang đến những thành quả đáng xấu hổ.

Làm việc ít hơn khả năng mang đến cảm giác tội lỗi; cảm giác tội lỗi dẫn đến sự lo lắng, và sự lo lắng sinh ra nỗi ngờ vực bản thân. Tiếp đến là một tổn thất không thể tránh khỏi đối với lòng tự tin và lúc này bản kế hoạch thất bại hầu như đã hoàn tất. Càng cảm thấy mình kém năng lực, chúng ta càng làm ít đi, và hành động ít ỏi đồng nghĩa với những thành quả nghèo nàn. Thành quả kém cỏi dẫn thái độ tồi tệ. Tới thời điểm này, vòng xoáy tiêu cực đã bắt đầu và chẳng mấy chốc cuộc sống sẽ vuột khỏi tầm kiểm soát của chúng ta.

Tất cả những điều đó bắt đầu như thế nào? Chúng bắt đầu từ khi chúng ta cho phép mình làm việc ít hơn khả năng sẵn có. Khối lượng những việc cần làm nhưng không làm ngày càng gia tăng, làm xói mòn lòng tin của chúng ta đối với bản thân và đối với khả năng về một tương lai tươi sáng hơn.

Nhưng vẫn có giải pháp cho những ai đang bị mắc kẹt trong vòng xoáy tiêu cực này. Giải pháp đó là sửa đổi thái độ của mình – điều đó sẽ đặt chúng ta vào một vị trí tốt hơn để bắt đầu quá trình hành động. Khi tăng cường hành động chúng ta có thể tạo ra nhiều thành quả mới. Từ những thành quả ban đầu này, lòng tự tin của chúng ta sẽ bắt đầu phát triển trở lại. Và khi lòng tự tin được củng cố, chúng ta sẽ có động lực tham gia vào những hoạt động mới, có thể mang đến những thành quả mới, và điều đó sẽ càng cải thiện thái độ của chúng ta hơn nữa. Rồi đột nhiên, cuộc sống nằm ngoài tầm kiểm soát trước đây bỗng trở thành một cuộc sống hướng đến lực kéo của tương lai. Cuộc sống này bắt đầu với việc làm bất kể điều gì cần thiết để thay đổi thái độ – xuất phát điểm của mọi tiến bộ và thành tựu của loài người.

Đôi khi liều thuốc hữu hiệu nhất dành cho một thái độ yếu kém là hành động. Chúng ta có thể thấy bản thân mình có một thái độ chấp nhận được, và chỉ cần tham gia vào một hoạt động nào đấy là có thể phát huy tài năng của mình. Có câu nói thông thái rằng: “Kẻ yếu là kẻ cho phép thái độ kiểm soát hành vi; kẻ mạnh là kẻ buộc hành vi kiểm soát suy nghĩ.” Dù công thức thành công có bắt đầu từ hành vi hay thái độ thì bước đi thiết yếu ở đây vẫn là sửa chữa một trong hai yếu tố đó. Chính sự thiếu hoạt động, bất chấp nguyên nhân là gì, mới là điều không thể chấp nhận nổi.

Hành động có thể bắt đầu bằng việc viết một lá thư lẽ ra đã nên viết từ lâu hay thực hiện một cuộc gọi khó khăn nhưng quan trọng. Nó cũng có thể bắt đầu bằng việc mua một cuốn sổ nhật ký hay đọc một cuốn sách. Nó có thể là một hành vi đơn giản như với tay tắt radio và bật băng cassette cung cấp những kiến thức mới cho bản thân.

Bất cứ khi nào thấy cuộc sống của mình bị xáo trộn, chúng ta hãy tìm ra điều gì đó đáng làm để thay đổi hoàn cảnh theo chiều hướng tốt hơn. Ban đầu, có thể chúng ta sẽ phải hành động trong sự thiếu tự tin. Chúng ta có thể phải hành động bất chấp nỗi sợ hãi. Nhưng những sự ngờ vực và sợ hãi này chắc chắn sẽ phải lùi bước khi trong chúng ta xuất hiện một lòng quyết tâm hành động không gì lay chuyển nổi. Thành quả thu về từ những hành động ban đầu của niềm tin này sẽ trở thành nền tảng để chúng ta xây dựng nên một cuộc đời hoàn toàn mới.

Thành quả không chỉ là mục tiêu cần hướng tới; chúng là những hạt giống tạo nên niềm vui và sự thịnh vượng của tương lai. Mỗi thành quả mà chúng ta đạt được, dẫu nhỏ bé đến đâu, đều là một bước chắc chắn tiếp theo hướng đến một cuộc sống viên mãn.

Dường như mọi hình thức sống trên hành tinh này đều nỗ lực phát huy tối đa tiềm năng của mình… ngoại trừ loài người.

Một cái cây không bao giờ mọc tới nửa kích thước tiềm năng của nó rồi nói: “Chắc tôi chỉ làm được đến vậy.” Một cái cây sẽ vươn bộ rễ của mình cắm càng sâu vào lòng đất càng tốt. Nó sẽ hút lên càng nhiều chất dinh dưỡng càng tốt, thân vươn càng cao, tán lá xòe càng rộng càng tốt, tới kịch điểm sự cho phép của tự nhiên. Và rồi nó sẽ nhìn xuống chúng ta như thể nhắc nhở chúng ta rằng mỗi người đều có thể trở thành người như thế nào nếu chịu thực hiện tất cả những gì mình có thể.

Tại sao loài người, hình thức sống thông minh nhất trên trái đất, lại không nỗ lực phát huy tối đa tiềm năng của bản thân? Tại sao chúng ta lại tự cho phép mình dừng lại ở giữa cuộc hành trình? Tại sao chúng ta không liên tục cố gắng trở thành tất cả những gì mà chúng ta có thể là? Lý do ở đây rất đơn giản: chúng ta được trao cho sự tự do trong lựa chọn.

Trong hầu hết các trường hợp, quyền lựa chọn là một món quà. Nhưng xét từ góc độ thực hiện tất cả những gì chúng ta có thể với những khả năng và cơ hội trước mắt, lựa chọn đôi khi lại là một lời nguyền tai hại chứ không phải là một phép màu được ban tặng. Thường thì chúng ta sẽ chọn cách làm việc ít hơn khả năng thực tế. Chúng ta muốn nằm dài nghỉ ngơi dưới bóng râm mát của một cái cây hơn là bắt chước quá trình vật lộn để vươn cao của nó.

Mỗi người đều có hai sự lựa chọn rõ ràng về những gì chúng ta sẽ làm với cuộc sống của mình. Lựa chọn thứ nhất là trở thành con người kém cỏi hơn so với con người mà chúng ta có thể trở thành. Thu nhập ít hơn. Tài sản ít hơn. Đọc ít hơn và tư duy ít hơn. Cố gắng ít hơn và kỷ luật ít hơn. Đây là những lựa chọn dẫn tới một cuộc đời trống rỗng. Đây là những lựa chọn dẫn tới một cuộc sống triền miên trong sợ hãi thay vì một cuộc sống tràn đầy những dự tính tuyệt vời.

Lựa chọn thứ hai là gì? Là làm tất cả! Là trở thành tất cả những gì chúng ta có thể. Là đọc mọi cuốn sách chúng ta có thể. Là kiếm được thu nhập cao như chúng ta có thể. Là chia sẻ và cho đi tất cả những gì chúng ta có thể. Là cố gắng, là tạo ra, là thành tựu tất cả những gì chúng ta có thể. Tất cả chúng ta đều có sự lựa chọn đó.

Làm hay không làm. Sống hay không sống. Trở thành tất cả hay trở thành một phần hay chẳng là ai cả.

Giống như cái cây nọ, tất cả chúng ta đều có chung một thách thức đáng giá là làm sao để vươn cao, vươn rộng tới tận cùng các chiều kích năng lực của bản thân. Tại sao lại không làm tất cả những gì có thể, vào mọi khoảnh khắc có thể, với những nỗ lực cao nhất có thể, trong một khoảng thời gian lâu nhất có thể?

Mục tiêu tột cùng trong cuộc sống nên là sáng tạo nên tất cả những gì mà tài năng, năng lực và lòng khao khát của chúng ta cho phép. Chấp nhận những gì thấp kém hơn điều mà chúng ta có thể làm đồng nghĩa với thất bại trong nhiệm vụ đáng giá bậc nhất này.

Thành quả là thước đo tốt nhất cho thấy sự tiến bộ của con người. Không phải những cuộc nói chuyện. Không phải những lời biện minh. Mà là thành quả! Và nếu thành quả đạt được thấp hơn tiềm năng vươn tới của chúng ta, khi đó chúng ta phải nỗ lực hơn nữa. Những phần thưởng giá trị nhất luôn dành cho những ai mang lại giá trị cao nhất cho bản thân và thế giới xung quanh dựa trên con người mà họ đã và đang trở thành.

Lối sống

“HỖN HỢP” cuối cùng giữa triết lý sống, thái độ sống, hành động, và thành quả là thứ tạo nên hành trình tìm kiếm bản thân cuối cùng mà chúng ta vẫn gọi là li sng.

Lối sống là cách chúng ta chọn để sống và cách chúng ta thiết kế cuộc sống của mình. Nó là sự hiểu biết tinh tế điểm khác biệt giữa những thứ rẻ tiền và những báu vật của cuộc sống.

Nhiều người đã học cách kiếm tin giỏi, nhưng họ vẫn chưa học được cách sng thật tốt. Dường như họ định chờ cho tới khi thật giàu có rồi mới bắt đầu thực hành sự phân biệt tinh tế kia. Thật đáng tiếc, họ không hiểu rằng sự tinh tế được rèn luyện vừa là nguyên nhân lại vừa là kết quả của việc tạo ra của cải.

Một số người đổ lỗi cho thu nhập thấp là nguyên nhân tạo nên thái độ sống yếu kém. Họ nói rằng khi nào có thể giải quyết được hết những rắc rối về tiền bạc, họ sẽ cho chúng ta thấy hạnh phúc thực sự nghĩa là gì. Rõ ràng, họ vẫn chưa nhận thấy rằng chính vì không tìm được hạnh phúc trong quá khứ mà thu nhập hiện tại của họ bị ảnh hưởng. Nếu cứ giữ mãi cách nhìn nhận sai lầm này, sự thiếu vắng hạnh phúc trong hiện tại của họ cũng sẽ ảnh hưởng tới mức thu nhập ở tương lai. Hoàn cảnh sống của họ sẽ không thể thay đổi chừng nào họ còn chưa nhận ra rằng hạnh phúc là một phần nguyên nhân và rằng của cải chỉ là một hqu.

Lối sống phản ảnh thái độ và giá trị con người

Như chúng ta đã bàn luận, cảm nhận của chúng ta và những gì chúng ta coi là quan trọng là một phần trong quá trình tư duy quyết định nên những gì sẽ được chúng ta “hút” vào trong cuộc sống của mình. Nếu không hài lòng với hoàn cảnh hiện tại, chúng ta có thể bắt tay vào thay đổi nó bằng một cách đơn giản là thay đổi suy nghĩ và cảm nhận của bản thân.

Lối sống cũng là một chức năng của quá trình tư duy tương tự. Vào bất cứ lúc nào, chúng ta cũng có thể thay đổi lối sống của mình bằng cách thay đổi cảm nghĩ và đưa ra những quyết định chính xác hơn về những gì mình cho là có giá trị.

Cái thú vị của lối sống nằm ở chỗ chúng ta có thể theo đuổi trọn vẹn lối sống mơ ước ngay bây giờ! Chúng ta không cần phải đợi cho đến khi giàu có, quyền lực, hay nổi tiếng thì mới được “nếm mùi” hạnh phúc.

Chúng ta không cần phải trì hoãn việc tận hưởng những điều tốt đẹp cho đến khi hoàn thành xong xuôi các mục tiêu về sự nghiệp. Chúng ta có thể sống một cuộc sống tràn ngập niềm vui và sự mãn nguyện đúng như mong ước vào ngay lúc này.

Bất kỳ ai cũng có thể bỏ tiền ra làm từ thiện. Nhưng phần thưởng thực sự lại nằm ở chỗ chúng ta cống hiến con người và thời gian của chính mình.

Chỉ cần bỏ ra thêm một ít tiền so với mức giá mua vé xem phim là bất kỳ ai cũng có thể tới nghe một dàn nhạc giao hưởng biểu diễn. Ngồi ở cuối thính phòng trong đêm nhạc chúng ta cũng có thể nghe rõ nhạc âm chẳng kém gì so với vị trí trên cao trong khoang cá nhân sang trọng trong đêm mở màn.

Không cần phải sở hữu trong tay một họa phẩm của Rembrandt thì bạn mới biết thưởng thức thiên tài của ông.

Được trao tặng với tấm chân tình, một bông hồng cũng có ý nghĩa hơn cả một vườn hoa lan.

Giá vé vào cửa để ngắm cảnh hoàng hôn huy hoàng vẫn đang là miễn phí.

Chúng ta không cần phải lắm tiền nhiều của mới có được cuộc sống giàu sang. Tất cả niềm hạnh phúc và sự mãn nguyện mà chúng ta khao khát đều có thể nằm trong tầm tay ngay lúc này chỉ bằng cách đơn giản là thay đổi cảm nhận và suy nghĩ của chúng ta về khái niệm lối sống này.

Lối sống không phải là một định lượng

Văn hóa không phải là một định lượng. Sự tinh tế không phải là một định lượng. Và lối sống cũng vậy. Chúng là những môn nghệ thuật mà những người mong muốn xây dựng một cuộc sống tốt đẹp cần phải thực hành. Để trở thành bậc thầy trong những môn nghệ thuật này, chúng ta phải bắt đầu thực hành với những gì mình hiện có.

Mỗi người, dù đang ở hoàn cảnh nào, đều có thể bắt đầu thực hiện nghệ thuật tinh tế vào bất kỳ thời điểm nào thích hợp. Chẳng hạn, ai cũng quen với việc đưa tiền “boa” cho những người phục vụ chúng ta trong nhà hàng. Nhưng có lẽ ít người biết về nguồn gốc và mục đích của việc cho tiền boa. Từ “boa” (tip) là từ viết tắt của cụm từ “bảo đảm phục vụ nhanh” (To Insure Promptness). Để bảo đảm mình được phục vụ nhanh chóng, cần phải đưa người phục vụ tiền boa trước khi được phục vụ chứ không phải sau đó.

Sự tinh tế khi đi ăn ngoài là hãy kéo người phục vụ ra một chỗ riêng và đưa anh ta số tiền boa trước khi anh ta tiếp nhận yêu cầu gọi món của mình. Dĩ nhiên, số tiền boa này phải vừa đủ để bảo đảm rằng chất lượng dịch vụ nhận được sẽ ở trên mức trung bình. Để thêm phần đặc biệt cho hành vi trên, chúng ta có thể thêm thắt một vài lời qua những cử chỉ độc đáo chẳng hạn như: “Khách mời của tôi hôm nay rất đặc biệt, và tôi muốn họ có được trải nghiệm tốt nhất có thể. Tôi muốn anh phải chăm sóc họ thật kỹ, nên tôi có chút quà đặc biệt dành cho anh đây.”

Vài câu trao đổi ngắn ngủi trên cộng với số tiền boa nho nhỏ mà chẳng trước thì sau chúng ta cũng cần phải bỏ ra, sẽ mang đến những kết quả kỳ diệu bất ngờ. Nó sẽ còn phát huy hiệu quả đặc biệt hơn nữa nếu bạn nói với sự chân thành kèm theo một nụ cười ấm áp. Đó là tất cả những điều cần biết về sự tinh tế: tìm ra những cách thức đơn giản để sống một cuộc sống độc đáo. Ai cũng có thể làm được điều đó. Thật dễ dàng.

Nhưng cũng thật dễ bỏ qua không làm. Chúng ta có thể dễ dàng ăn bữa ăn đó, chịu đựng chất lượng dịch vụ tồi tệ, trở nên bực dọc và làm hỏng cả dịp đặc biệt đó bằng cách không thực hiện những điều nhỏ bé nhưng đặc biệt theo một cách phi thường.

Lối sống thực sự không là gì khác ngoài nghệ thuật thực hiện những điều bình thường theo một cách phi thường. Đừng ăn xong đứng dậy rồi vì được phục vụ kém mà ném vài xu lên mặt bàn ăn, vừa đi vừa không quên ném một cái lườm dài hàng cây số về phía người phục vụ. Hãy hình dung hệ quả của hành vi kém tinh tế như vậy đối với những người mà bạn muốn gây ấn tượng. Hành vi đó sẽ biến một sự kiện lẽ ra đã phải trở thành đáng nhớ thành một cơn ác mộng, và tất cả chỉ bởi vì bạn đã bỏ lỡ cơ hội dành ra vài giây ngắn ngủi và đầu tư một vài đô la để bo đm phc vnhanh.

Chúng ta phải học cách chi tiêu những khoản tiền nhỏ một cách tinh tế rồi mới hy vọng nắm được nghệ thuật chi tiêu những khoản lớn một cách hợp lý.

Lối sống là sự phản ánh về con người chúng ta

Lối sống của chúng ta truyền đạt một thông điệp rõ ràng về con người chúng ta và cách tư duy của chúng ta. Lối sống là nơi chúng ta đến, điều chúng ta làm, và cảm nhận của chúng ta khi ở nơi đó. Lối sống là cách chúng ta ăn mặc, phương tiện chúng ta di chuyển, và loại hình giải trí mà chúng ta lựa chọn.

Lối sống là sự pha trộn giữa của cải và phong cách, giữa sự tinh tế và trí tuệ, giữa khả năng kiểm soát cảm xúc trước nghịch cảnh và khả năng giải phóng cảm xúc vào những thời khắc hân hoan hay hạnh phúc.

Những người thành công và những người nghiêm túc theo đuổi thành công có xu hướng thể hiện được mức độ tinh tế và trí tuệ mà họ đã đạt được. Cách cư xử của họ thể hiện một cách rõ ràng cấp độ phát triển bản thân và những thành tựu cá nhân.

Mọi thứ xung quanh chúng ta đều đang truyền tới những người khác một thông điệp về cấp độ của chúng ta. Những gì chúng ta làm, những gì chúng ta nói, thậm chí cả ngoại hình của chúng ta đều là dấu hiệu cho thấy thái độ bên trong của chúng ta đối với cuộc sống. Nếu chúng ta bỏ nhiều tiền ra mua đồ ăn thức uống hơn là mua sách thì điều đó cũng thể hiện mức độ chân thành trong mong muốn phát triển bản thân của chúng ta.

Dù chúng ta dành buổi tối để đọc sách, ngồi trước màn hình máy tính hay màn hình TV, chuyện trò với con trẻ, hay giao du với các bạn đồng nghiệp, lối sống vẫn là một chức năng thể hiện thái độ và các giá trị cá nhân. Ai trong chúng ta cũng có thể sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chúng ta không cần phải kiếm thêm tiền mới có thể thay đổi cuộc đời mình, nhưng chúng ta cần phải có những suy nghĩ có ý thức hơn và một sự trân trọng hơn nữa đối với những giá trị thật sự trong cuộc sống.

Lối sống không phải là một phần thưởng tự động

Lối sống là tạo ra những cách thức sống độc đáo. Đó là một kỹ năng cần trau dồi chứ không phải là một trạng thái cần theo đuổi. Lối sống là tìm ra những cách thức mới để mang đến niềm vui, sự hài lòng, sự hứng khởi, và ý nghĩa đến với cuộc sống của chúng ta cũng như cuộc sống của những người chúng ta quan tâm trong khi vẫn đang nỗ lực để hướng tới các mục tiêu của mình chứ không phải sau khi đã hoàn thành chúng.

Một đời sống dư dả không nhất thiết sẽ mang đến một lối sống đáng tận hưởng hơn.

Nhiều người mơ ước được trở nên giàu có với một ngôi biệt thự xinh đẹp có người hầu kẻ hạ để chúng ta được tự do tận hưởng cuộc sống của mình. Chúng ta mơ được trúng số độc đắc vì điều đó sẽ cho phép chúng ta bỏ việc ngay ngày mai để lao mình theo đuổi cuộc sống tốt đẹp. Chúng ta mơ có tài xế riêng lái xe đưa chúng ta đi đó đây, có người hầu kẻ hạ chăm sóc đầy đủ để chúng ta có thời gian làm tất cả những gì mình muốn làm.

Câu hỏi lớn ở đây là: chúng ta sẽ làm gì? Phần lớn những gì chúng ta mơ ước một ngày nào đó mình có thể làm cũng đáng chán ngán như lối sống hiện tại của chúng ta. Hầu hết chỉ mong được du lịch, tiệc tùng, ngủ nghỉ, và “tận hưởng” trước khi bản thân những điều này cũng trở nên nhàm chán.

Lối sống phải được nghiên cứu và thực hành

Nếu muốn giàu có, chúng ta phải nghiên cứu sự giàu có; nếu muốn hạnh phúc, chúng ta phải nghiên cứu về hạnh phúc. Sự kết hợp giữa hai nghiên cứu này tạo nên một thứ mà chúng ta gọi là lối sống.

Phần lớn chúng ta đều không cho rằng hạnh phúc và giàu có là một môn học. Kế hoạch kiếm tìm hạnh phúc của họ là sống lay lắt qua ngày, vừa sống vừa cầu nguyện rằng bằng cách nào đó, điều gì đó sẽ xuất hiện và khiến chúng ta hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là một môn nghệ thuật, không phải là một sự ngẫu nhiên. Nó không phải là thứ rơi từ trên trời xuống. Hạnh phúc – cái cảm xúc đặc biệt mà chúng ta vẫn nhầm tưởng cho rằng nó chỉ đến với mình khi mình đã đạt được thành công – phải đến trước thành công. Hạnh phúc vừa là nguyên nhân vừa là hệ quả của thành công, và chúng ta có thể bắt đầu trải nghiệm hạnh phúc bất kỳ khi nào mong muốn, bất kể hoàn cảnh hiện tại ra sao.

Học cách hạnh phúc với những gì đang có trong khi nỗ lực vươn đến những điều mong muốn Mỗi người đều có thể kiến thiết nên hạnh phúc của riêng mình trong cuộc sống. Chúng ta có thể kiến thiết nên nó và trải nghiệm nó. Chúng ta không cần phải chờ đợi. Chờ đợi chỉ kéo dài thêm cái bất tiện của việc phải chịu đựng dịch vụ kém, những kẻ nóng nảy, những giây phút hủy hoại niềm vui, và sự triền miên tiếp diễn của cuộc sống hiện tại.

Cảm giác tuyệt vời gọi là hạnh phúc đó có thể bắt đầu ở bất kỳ đâu, với bất kỳ hoàn cảnh hiện tại nào của chúng ta, bởi vì nó không liên quan gì đến vật chất cả. Có thêm nhiều của cải không phải là chìa khóa mở cánh cửa hạnh phúc. Nếu có thể đếm những niềm vui bằng ngón tay, vậy thì dù có đeo nhẫn kim cương vào các ngón tay đó, chúng cũng không thể mang đến cho chúng ta thêm niềm vui. Nếu thuở hàn vi chúng ta không thể xây dựng được những tình bạn có ý nghĩa thì chúng ta cũng sẽ không thể tìm kiếm hay duy trì tình bạn tốt khi tình hình tài chính cải thiện. Trải nghiệm về một mối quan hệ có ý nghĩa với một người luôn ở bên cạnh chúng ta qua những thăng trầm của cuộc sống, một người hiểu và quan tâm tới chúng ta tới nỗi chỉ cần biết rằng họ có mặt trong thế giới này cũng đủ khiến chúng ta cảm thấy an lòng, là trải nghiệm không thể trì hoãn.

Nhìn con trẻ loạng choạng tập xe trên chiếc xe đạp cũ cũng mang đến cho chúng ta những niềm vui tương tự như khi nhìn chúng tập đi xe mới. Liệu chúng ta có khước từ con trẻ hoặc khước từ bản thân mình trước trải nghiệm tuyệt vời đó chỉ đơn giản vì chúng ta không đủ tiền để mua những món đồ chơi tốt nhất, đắt nhất ngay lúc này?

Hạnh phúc không phải là thứ có thể rút ra từ tài khoản ngân hàng mà là từ cuộc sống và những người xung quanh. Mong muốn có được nhiều của cải hơn cho bản thân và gia đình không có gì sai trái cả.

Nhưng điều đó không có nghĩa là khi chỉ có ít tài sản trong tay thì chúng ta sẽ trải nghiệm được ít kho báu của cuộc sống hơn, hay khi có nhiều tiền chúng ta sẽ trải nghiệm giá trị cuộc sống nhiều hơn. Nếu không thể học cách hạnh phúc với những gì mình đang có thì chúng ta sẽ không bao giờ trở nên hạnh phúc được, dẫu chúng ta có thể kiếm được một kho tài sản kếch xù đi chăng nữa.

Thân ở đâu thì tâm ở đó

Một trong những lý do chính giải thích cho việc tại sao chúng ta lại không tìm được hạnh phúc hay không xây dựng được một lối sống độc đáo là chúng ta chưa nắm vững được nghệ thuật hin hu.

Khi đã về đến nhà rồi, tâm trí chúng ta vẫn còn bị ám ảnh bởi những khó khăn gặp phải ở chỗ làm. Và khi tới chỗ làm chúng ta lại lo lắng về những vấn đề ở nhà.

Hàng ngày, chúng ta sống mà không thực sự lắng nghe những gì người khác nói với mình. Có thể chúng ta nghe thấy âm thanh họ nói, nhưng không hấp thụ thông điệp mà họ muốn truyền tải.

Hàng ngày, chúng ta cứ mải bận rộn với những trải nghiệm trong quá khứ hay những khả năng của tương lai. Chúng ta bị ám ảnh với ngày hôm qua và ngày mai đến mức chúng ta còn không nhận thấy rằng ngày hôm nay đang dần vụt qua.

Chúng ta sống qua ngày nhưng không nhận được gì từ ngày hôm nay. Lúc nào tâm trí chúng ta cũng lăng xăng ở đâu đó chứ không thực sống vào đúng khoảnh khắc đó.

Lối sống là học cách tập trung vào cuộc sống trước mắt. Lối sống là xây dựng một khả năng tập trung độc đáo vào giây phút hiện tại, và rút ra từ đó tất cả những ý nghĩa, trải nghiệm và cảm xúc mà nó mang đến. Lối sống là dành thời gian để ngắm mặt trời lặn. Lối sống là nắm giữ từng giây phút sao cho nó trở thành một phần mới trong con người chúng ta trong hiện tại và con người chúng ta sẽ trở thành trong tương lai. Lối sống không phải là điều chúng ta làm, nó là điều chúng ta trải nghiệm. Và chúng ta sẽ không bao giờ có thể nắm vững được nghệ thuật sống nếu không học cách sống với hiện tại.

Hãy để cuộc sống chạm tới chúng ta

Giữa việc đến Paris và tri nghim Paris là cả một sự khác biệt lớn. Đến là một hoạt động vật lý cơ bản, tri nghim là một sự kiện cảm xúc phong phú.

Để trải nghiệm cuộc sống, chúng ta phải để nó chạm tới mình. Mà không chỉ đơn thuần là những trải nghiệm tích cực. Chúng ta cũng phải mở lòng mình đón nhận những nỗi u buồn, tiếc nuối, những mất mát và những niềm khắc khoải. Cảm xúc làm giàu cuộc sống và tạo ra ở chúng ta một sự độc đáo riêng biệt xét cả về con người hiện tại và cách sống tương lai.

Để có được một cuộc đời độc đáo, trước tiên chúng ta phải trở thành những cá nhân độc đáo thông qua việc tiếp nhận những trải nghiệm và cảm xúc phong phú của con người. Chỉ sau khi đã trải nghiệm đầy đủ sự tồn tại của con người chúng ta mới có thể bắt tay vào kiến tạo và sống một cuộc sống có ý nghĩa.

Mọi sự tiến bộ đều bắt đầu bằng một cm xúc. Chúng ta không thể thu hút một cuộc sống tốt đẹp hơn đến với mình chỉ bằng cách ngồi mơ mộng về nó mà phải thông qua việc hấp thụ những cảm xúc giống nhưnhững người có “cuộc sống tốt đẹp hơn”.

Nếu muốn hạnh phúc, chúng ta phải bắt đầu bằng cách suy nghĩ, cảm nhận, và hành động với tâm thế “hạnh phúc”.

Nếu muốn giàu có, chúng ta phải bắt đầu bằng cách suy nghĩ, cảm nhận và hành động với tâm thế “giàu có”.

Bất kỳ người cha nào cũng có thể thu hút được sự chú ý và sự trân trọng của gia đình với những gì mình đang có. Ông không cần phải đợi tới khi tích lũy được một kho gia sản kếch xù thì mới phát hiện và chia sẻ được hạnh phúc. Ông không cần phải đợi để trở nên độc đáo. Ông không cần phải trì hoãn trải nghiệm hạnh phúc và lối sống độc đáo bởi vì những điều đó đều nằm trong tầm với hiện tại của ông. Thực ra, khi thực hành những điều nằm trong tầm với hiện tại của mình, việc làm này sẽ khiến tầm với của ông được vươn xa hơn. Ông chỉ cần bắt đầu với vị trí hiện tại của mình và những gì mình đang có trong tay. Ông chỉ cần đưa hạnh phúc và sự độc đáo vào tài sản của mình là giây phút hiện tại.

Niềm vui được lan tỏa khi ông khiến cô con gái của mình ngạc nhiên bằng tấm vé nghe nhạc trị giá 20 đô la – tất cả những gì ông hiện có thể làm – cũng có thể có giá trị như khi ông mua tặng con mình một chiếc ô tô trị giá 20 nghìn đô la. Điều này đặc biệt đúng nếu như trước đây hai cha con từng tranh luận với nhau về việc cô con gái cứ khăng khăng đòi “phung phí tiền vào những thứ ngu xuẩn” như đi nghe nhạc. Hãy hình dung cảnh người cha – người chủ gia đình muốn trở nên tinh tế và giàu có – lại vò nhàu tờ 20 đô la rồi ném vào mặt con gái mình để thể hiện sự bất bình với buổi ca nhạc quá đỗi quan trọng với cô bé đến thế!

Mọi việc sẽ tốt đẹp hơn biết bao nếu một ngày nào đó ông định khiến con gái mình phải ngạc nhiên bằng cách nhân nhượng, chủ động đi mua vé rồi mang đến cho cô theo một cung cách đặc biệt, với một vài lời lẽ đặc biệt. Và sẽ còn ý nghĩa hơn biết bao nhiêu nữa nếu người cha bỏ tiền ra mua hai chiếc vé để cùng đi nghe nhạc với con gái mình. Thêm nữa, người cha có thể kết hợp buổi nghe nhạc với một bữa tối riêng tư với con gái tại một nhà hàng đặc biệt, nơi đồ ăn thì tuyệt vời còn dịch vụ thì độc đáo vì tiền boa được đưa theo cách độc đáo.

Đó là tất cả những gì cần biết về lối sống: tìm ra những cách thức độc đáo để biến những cảm xúc tiềm năng thành những trải nghiệm có ý nghĩa dựa trên những gì chúng ta đang có.

Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ bằng cách chia sẻ tất cả những gì mình có thể chia sẻ trong lúc này. Dù điều chúng ta chia sẻ là thời gian, một bờ vai để tựa khi ai đó cần khóc, một lời tri ân từ đáy lòng hay sự quan tâm hết lòng, chỉ cần chúng ta toàn tâm toàn ý có mặt trong lúc đó và thực sự sống trong khoảnh khắc đó thì trải nghiệm thu về sẽ tuyệt diệu biết bao!

Chúng ta không thể để cho những năm tháng, những khả năng, những cơ hội nho nhỏ kiến tạo nên những giây phút hạnh phút trôi qua. Nếu cứ tiếp tục chờ đợi cho đến khi chúng ta có đủ điều kiện để thực hiện những điều lớn lao rồi mới học cách làm chủ nghệ thuật trải nghiệm cuộc sống hiện tại, thì đến khi đó có lẽ chúng ta sẽ ngậm ngùi nhận ra rằng mình đã phải chờ đợi quá lâu.

Ngay ngày hôm nay chúng ta hãy bắt đầu quá trình kiến tạo nên một kho trải nghiệm và ký ức dồi dào, có thể sống mãi trong trái tim của những người mình yêu thương, dù chúng ta có đi xa mãi mãi.

Lối sống là nguồn vui và mãn nguyện dành sẵn cho tất cả chúng ta, bất kể hoàn cảnh hiện tại ra sao. Nó nằm trong tầm với nhãn tiền của bất kỳ ai sẵn sàng dành cho nó sự nghiên cứu nghiêm túc.

Cuộc sống của chúng ta chứa đầy những cơ hội trải nghiệm hạnh phúc, sự tinh tế và sự biết ơn ở một cấp độ mới. Tất cả những gì cần làm là thay đổi tư duy và quyết tâm bắt tay vào trải nghiệm tất cả ngay bây giờ. Và khi chúng ta thể hiện lòng quyết tâm mới rằng mình sẽ phát huy tối đa từ những cơ hội nhỏ nhất, cuộc sống sẽ tự vận động để những trải nghiệm lớn lao hơn cả những gì chúng ta hằng mong ước chẳng bao lâu sẽ trở thành phần thưởng nằm chắc trong tay chúng ta.

Tinh thần khẩn trương

ĐỂ TỔNG KẾT lại những gì chúng ta đã nói đến trong cuốn sách này, có lẽ điều chính xác nhất là thành công hay thất bại sau cùng của chúng ta phụ thuộc vào ba điều cơ bản như sau:

-Những gì chúng ta biết;

Cm nhn của chúng ta về những gì mình biết, và;

-Những gì chúng ta làm và về tất cả những gì chúng ta cảm nhận và tất cả những gì chúng ta biết.

Nhưng còn có một điều cơ bản nữa cần phải nắm vững nếu chúng ta thực lòng mong muốn tạo ra những thay đổi có ý nghĩa đối với cuộc sống của mình. Điều cơ bản cuối cùng này là chất keo gắn kết tất cả những mảnh ghép cuộc đời.

Bạn thấy đấy, hoàn toàn tồn tại một khả năng rằng thậm chí sau khi đã áp dụng tất cả những nguyên tắc đã được nhắc đến trong cuốn sách này, vẫn có một số người không đạt được các mục tiêu của mình. Bất chấp những nỗ lực điều chỉnh triết lý sống, xây dựng một thái độ sống có sức hút với thành công, nỗ lực trau dồi bản thân, nghiên cứu thành quả, và sống một lối sống độc đáo hơn, tất cả những gì họ mơ ước được trở thành, được nhìn thấy, được sở hữu và được trải nghiệm dường như đều tuột khỏi tay họ.

Tại sao những người dường như có ý định thực sự nghiêm túc về việc tạo ra những thay đổi quan trọng trong cuộc sống của mình vẫn mất phương hướng như vậy? Tại sao những người chăm chỉ gieo hạt giống lại không thể gặt hái được một vụ mùa bội thu?

Một phần câu trả lời cho những câu hỏi trên có lẽ là do chúng ta đã có quá nhiu đến nỗi chúng ta có xu hướng an phận với quá ít thành quả như thế.

Gần như ai ai cũng có một nơi để sống, một chiếc điện thoại để liên lạc, một chiếc TV, một chiếc ô tô, và một nguồn thu nhập nào đó. Ai cũng có đủ cơm ăn áo mặc. Khi những nhu cầu cơ bản đều đã được đáp ứng, chúng ta sẽ dễ bị trôi giạt vào một khu vực nguy hiểm gọi là “vùng thoải mái”. Chúng ta hoặc là thiếu cảm giác thất vọng tràn trề hoặc là thiếu nguồn động viên thúc đẩy chúng ta tiến lên. Có thể chúng ta thường mong muốn mình sẽ có nhiều hơn nữa. Nhưng trong chúng ta không có cái nhu cầu cháy bỏng hay khao khát cháy bỏng làm tất cả những gì cần thiết để đạt được nó.

Cái nguy hiểm nhất ở vùng thoải mái là có vẻ như nó ảnh hưởng tới khả năng nghe của chúng ta. Càng thoải mái, chúng ta càng lơ là không để ý tới âm thanh tích tắc của chiếc đồng hồ. Vì dường như lúc nào chúng ta cũng có vô số thời gian ở phía trước nên chúng ta lãng phí giây phút hiện tại. Chúng ta dành hiện tại để giải trí chứ không phải để chuẩn bị tinh thần cho mình.

Những người sống trong vùng thoải mái dường như có một thứ triết lý rất lạ về lẽ vô thường của kiếp người. Họ nói: “Tôi có đủ thời gian cần thiết để viết nên câu chuyện thành công của mình. Ngày mai luôn xuất hiện. Tuần sau, tháng sau, năm sau tuần tự đến. Chẳng có lý do gì phải lo lắng cả. Chẳng cần phải làm gì để thay đổi thực tại cả. Suy cho cùng thì có gì đứng yên mãi đâu… vào tầm này năm sau điều kiện của tôi sẽ thay đổi.”

Và vì vậy mà vào thời điểm hiện tại – vào lúc này và ngay hôm nay – những người mong muốn cải thiện điều kiện sống của mình vẫn còn hài lòng với thực trạng. Ngày hôm nay sẽ là ngày để nghỉ ngơi, để hoạch định thêm nhiều kế hoạch, để xem thêm một chút TV, hay để rèn luyện thêm sức mạnh nhằm chuẩn bị cho đợt tấn công vào những cái tầm thường sẽ được thực hiện vào ngày mai.

Người có ý định tốt nhưng không có cảm nhận về sự khẩn trương thường nói: “Ngày mai tôi sẽ dậy sớm, thức khuya và tập trung tất cả tài năng tâm sức của mình để phục vụ cho mục tiêu tạo ra một thay đổi lớn trong cuộc đời mình. Tháng trước mình đã đọc ba cuốn sách rồi, nên tháng này mình sẽ nghỉ ngơi. Tuần này mình đã làm việc chăm chỉ rồi, nên ngày mai mình sẽ thư giãn đôi chút. Có lẽ mình nên thực hiện cuộc gọi đó vào ngày hôm nay… nhưng ngày khác cũng không sao. Ngày mai mình sẽ gọi.”

Những sai lầm nhỏ nhặt trong đánh giá, lặp đi lặp lại hàng ngày…

Vấn đề với việc chờ đợi cho đến ngày mai nằm ở chỗ, khi ngày mai đến, nó lại bị gọi là ngày hôm nay.

Ngày hôm nay là ngày mai của ngày hôm qua. Câu hỏi đặt ra là chúng ta đã làm gì với cơ hội mà nó mang đến? Thông thường, chúng ta sẽ lãng phí ngày mai như đã lãng phí ngày hôm qua hay như đang lãng phí ngày hôm nay. Bất kể những ý định của chúng ta là tốt hay xấu, tất cả những gì có thể đạt được đều dễ dàng tuột khỏi tay chúng ta nếu chúng ta không nhận ra rằng những gì lẽ ra đã có thể đạt được đều đã và đang lần lượt rời khỏi chúng ta qua mỗi ngày không được sử dụng.

Mỗi người đều phải thường xuyên dừng lại để nhắc nhở bản thân rằng chiếc đồng hồ kia vẫn đang tích tắc từng giây. Chiếc đồng hồ đã bắt đầu chạy từ giây phút chúng ta thở nhịp thở đầu tiên một ngày nào đó sẽ ngừng lại.

Thời gian là cỗ máy cân bằng vĩ đại của loài người. Nó lấy đi cả những người tốt đẹp nhất và tồi tệ nhất mà chẳng cần đoái hoài gì đến sự khác biệt giữa hai loại người.

Thời gian mang đến cơ hội nhưng yêu cầu ở chúng ta một cảm giác về sự khẩn trương.

Thật thú vị khi xem các đội bóng bầu dục thi đấu vào một buổi chiều chủ nhật. Thông thường, họ dành ra 58 phút đầu tiên của trận đấu để thực hiện kế hoạch mà họ cho rng sẽ mang lại chiến thắng. Sau đó một thay đổi quan trọng xuất hiện: một trọng tài bước ra chính giữa sân và tuyên bố cái gọi là “hai phút bù giờ”.

Những gì diễn ra trong 120 giây đó thường là tuyệt vời. Chúng ta sẽ được chứng kiến sự quyết liệt, sự tinh ranh, nguồn năng lượng và những hành động được nén vào trong hai phút cuối cùng đó nhiều hơn tất cả những gì được thể hiện trong 58 phút trước đó.

Tại sao vậy?

Vì tất cả đều đột nhiên nhận thức được cảm giác về sự thất bại nhãn tiền, từ đó sinh ra một cảm giác mới và sắc bén về sự khẩn trương. Các cầu thủ biết rằng thời gian không thiên vị bên nào cả. Chiếc đồng hồ sẽ chỉ làm điều mà tất cả những chiếc đồng hồ đều phải làm: chúng sẽ tích tắc trôi đi từng giây cho đến khi trận đấu kết thúc.

Đội bóng nào thấy rằng mình đang ở bên bờ vực thất bại có lẽ đã thể hiện sự quyết liệt và khả năng phi thường của mình vào bất kỳ thời điểm nào trong suốt trận đấu. Họ có tiềm năng và cơ hội để ghi bàn trước đối thủ vào giai đoạn đầu của trận đấu. Nhưng đôi khi, bất chấp những ý định của mình, các cầu thủ chỉ thể hiện màn trình diễn “làng nhàng” cho đến khi mọi việc đã quá muộn. Đôi khi tiếng còi tuyên bố hai phút bù giờ chỉ đơn thuần là một dấu hiệu chính thức cho thấy khả năng thất bại không thể tránh khỏi sắp tới.

Điều này cũng xảy ra đối với đời sống cá nhân của con người. Giây tích lũy lại thành phút, phút tích lũy lại thành giờ, và giờ tích lũy lại thành ngày cho đến một sớm kia, chúng ta tỉnh giấc và nhận ra rằng những khoảnh khắc của cơ hội đã trôi qua mất rồi. Chúng ta dành những năm tháng cuối đời để sống lại những giấc mơ đã qua, để tiếc nuối những gì đã không xảy ra sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Khi trò chơi cuộc đời kết thúc, không còn cơ hội thứ hai nào để sửa chữa những sai lầm của mình nữa. Chiếc đồng hồ kia cứ tích tắc đuổi đi những giây phút trong cuộc sống của chúng ta mà không cần quan tâm đến người thắng kẻ thua. Nó không quan tâm đến người thành công kẻ thất bại. Nó không quan tâm đến những lời biện minh, sự công bằng hay bình đẳng. Vấn đề trọng tâm duy nhất là chúng ta đã chơi trò chơi này như thế nào.

Mỗi người, dẫu trẻ hay già, đều cần có một tâm thức về sự khẩn trương để thúc đẩy họ hành động ngay bây giờ – ngay giây phút này. Chúng ta cần phải không ngừng nhận thức về giá trị của từng giây từng phút trong cuộc sống – những giây phút tưởng chừng như không quan trọng đến nỗi chúng trôi qua mà chúng ta hầu như không nhận thấy.

Chúng ta vẫn còn tất cả số thời gian cần thiết. Chúng ta vẫn còn rất nhiều cơ hội, rất nhiều năm tháng phía trước đủ để chứng minh mình có thể làm được những gì. Đối với phần lớn chúng ta, lúc nào cũng tồn tại một ngày mai, một tuần sau, tháng sau, và năm sau. Nhưng nếu không xây dựng một cảm thức về sự khẩn trương, những khoảng thời gian ngắn ngủi đó sẽ bị uổng phí một cách đáng tiếc, hệt như những tuần, những tháng, những năm trước đó. Nguồn cung cấp thời gian không phải là vô hạn!

Nếu chúng ta có thể hình dung được trong tâm trí về tương lai sau này dựa trên hướng đi hiện tại, có lẽ chúng ta sẽ nghiêm túc hơn với cuộc đời mình. Câu chuyện sau đây sẽ nói rõ về hệ quả của việc không xây dựng một cảm thức về sự khẩn trương.

Một người đang ngồi trên chiếc thuyền nhỏ của mình trên sông Niagara. Dòng nước hiền hòa, gió mơn man thổi nhẹ, và từ bầu trời không một gợn mây, mặt trời đang tỏa ánh nắng rực rỡ. Cách đó không lâu, người này mới đẩy thuyền rời bờ và lúc này con thuyền mới chỉ cách bờ vài thước. Rõ ràng, chẳng có lý do gì để lo lắng. Khi người này cho mồi vào câu và quăng cần xuống nước, tâm trí anh bắt đầu “lang thang”.

Chiếc thuyền nhỏ của anh cũng vậy. Thoạt đầu, sự chuyển dịch của con thuyền rất chậm chạp và không nhận thấy, nó lờ lững trôi theo sự đưa đẩy của dòng nước dịu dàng. Nhưng mọi sự trôi giạt đều dẫn tới một điểm đến cuối cùng, và nếu không được điều chỉnh, chúng sẽ di chuyển theo điểm đến đó như thể do tác động của một lực vô hình kỳ lạ nào đó.

Trong sự ám ảnh về hiện tại, người kia không chú ý tới sự dịch chuyển của con tàu. Tâm trí anh ta vẫn còn để vào việc câu cá. Sẽ còn vô số thời gian để suy nghĩ nghiêm túc kia mà. Ít nhất trong một thời gian ít ỏi trước mắt anh ta sẽ tiếp tục nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống. Anh ta quên đi những thách thức của cuộc sống và dành thời gian này để tâm trí mình trôi giạt.

Đột nhiên, tâm trí anh ta bị đưa về hiện tại. Âm thanh tỉnh thức anh ta dường như đến từ hư không, ban đầu nghe tiếng vọng còn xa, nhưng chỉ sau chớp mắt, âm thanh đó đã lớn lên và tới giờ thì đã lên tới đỉnh điểm. Anh ta hốt hoảng vì âm thanh đó, và vì cả sự chuyển động của con thuyền nữa. Lúc này, con thuyền nhỏ của anh đã bị kéo qua khỏi vùng nước êm đềm rồi.

Anh nhìn quanh và lần đầu tiên nhận ra rằng hai bên bờ sông đã lùi ra rất xa. Con thuyền của anh không có động cơ máy và chỉ chuyển động nhờ một mái chèo duy nhất, bởi lẽ từ trước tới nay rõ ràng là nó không cần đến động cơ hay hai mái chèo để làm gì!

Anh ta cố gắng hiểu xem điều gì đang diễn ra, bởi anh đã dịch chuyển khỏi vùng yên bình, an toàn của một môi trường và trôi giạt vào một môi trường xáo trộn nằm ngoài khả năng hiểu hay kiểm soát của anh ta.

Ngay lập tức, hoàn cảnh hiện thực hiện rõ trước mắt anh. Sấm động ầm ào, dòng nước cuộn bọt, bầu trời mờ mịt hơi sương, và con thuyền tròng trành lắc lư không kiểm soát nổi – tất cả tạo nên một hình ảnh trực tiếp về hoàn cảnh khủng khiếp của anh ta. Anh ta đã đưa mình và con thuyền nhỏ xuống dòng sông Niagara, và sự trôi giạt vô phương hướng đã đưa đẩy anh tới miệng thác nước dữ.

Tâm trí anh hiện ra hàng loạt những ý nghĩ và cảm xúc. Giá như anh đã nghĩ đến hậu quả khôn lường của sự trôi giạt này. Giá như anh đã có sự chuẩn bị tốt hơn để trang bị cho con thuyền của mình một động cơ bằng máy. Giá như anh nhận ra sớm hơn, hay giá như…

Đến lúc này anh ta mới nhận ra đám đông đã tụ tập ở hai bên bờ sông xa tít tắp kia từ lúc nào, bởi có tin đồn lan nhanh rằng một con thuyền đang chuẩn bị rơi xuống thác nước và sẽ gặp thảm họa không thể tránh khỏi. Dường như những người biết điều gì sắp xảy ra đang muốn giúp đỡ anh, nhưng mọi nỗ lực giải cứu con người vô vọng kia sẽ chỉ khiến sự an toàn của họ bị đe dọa mà thôi. Một vài người vô vọng quăng dây thừng hay với tay ra những cành cây, nhưng hầu hết đều đứng im trong sự kinh hoàng, chứng kiến một thảm kịch lẽ ra đã không xảy đến.

Trong giây phút thoảng qua, người trên thuyền cảm nhận được cái tai hại của sự bỏ bê của mình. Anh là nạn nhân của chính sự lơ đãng của mình – chính là sự thiếu quan tâm một cách bất cẩn tới các chi tiết trong một môi trường có khả năng sẽ nuốt chửng sinh mạng anh cùng với những cơ hội và năng lực mà anh có cũng như đặt dấu chấm hết cho tất cả những mơ ước của anh chỉ trong một cái chớp mắt.

Ý nghĩ cuối cùng xuất hiện trong anh là lẽ ra anh đã có thể làm khác đi nếu có được cơ hội thứ hai. Những ý nghĩ xoẹt qua trong đầu anh với tốc độ nhanh như dòng nước đang cuồn cuộn tiến về bờ thác, ồ ạt chảy về đích đến cuối cùng cách đó hàng trăm mét phía dưới.

Nếu được trao cơ hội thứ hai, hẳn anh sẽ để mình dự đoán trước về thảm họa tương lai có thể đến. Anh sẽ hình dung ra nó rõ ràng trong tâm trí trước khi nó kịp diễn ra trong thực tế. Anh sẽ dự tính được những hệ quả của sự bỏ bê. Trong tâm trí mình, anh sẽ nhìn thấy dòng nước ngầu bọt, anh sẽ nghe thấy tiếng gầm gào của ngọn thác, và cảm nhận được tốc độ thuyền bị trôi dạt để qua đó anh có thể hành động nhanh chóng để đưa thuyền về vùng an toàn gần bờ.

Nếu có thể thoát khỏi dòng nước thay vì bị nó nuốt chửng, có lẽ anh sẽ trân trọng tài năng, các cơ hội và thời gian của mình hơn. Anh sẽ không cho phép những tiểu tiết làm mình bận tâm, anh cũng sẽ không cho phép cái mong muốn được ngả lưng nghỉ ngơi thư giãn khiến mình xao nhãng khỏi cái nhu cầu lớn hơn là phải nỗ lực không ngừng và đạt nhiều tiến bộ lớn lao.

Nhưng thật không may, anh không còn thời gian nữa.

Cuộc sống của chúng ta cũng như vậy đấy. Ai cũng đang bị trôi giạt tới một hướng nào đó, ngay cả vào chính thời điểm này. Điều duy nhất chúng ta có thể quyết định đúng đắn ở một mức độ nào đó là xác định xem sự trôi giạt hiện tại có thể sẽ đưa chúng ta đi đâu. Ẩn số lớn ở đây là liệu chiếc đồng hồ cá nhân của chúng ta còn đủ thời gian cho chúng ta thay đổi hay không.

Đối với một số người, những hành động trong quá khứ đã vẽ nên cung đường đe dọa sẽ “bỏ tù” tương lai của họ, ấy thế nhưng họ vẫn chưa chịu thực hiện những hành động sửa sai ngay lập tức. Họ để cho sự bỏ bê tiếp tục lực đẩy của nó. Họ để cho ý muốn được nghỉ ngơi nhất thời đè bẹp mong muốn học tập của mình. Thay vì tìm đường, họ lại lạc đường. Họ có xu hướng cho rằng những sai lầm, những sự bỏ bê hay những đánh giá lầm lạc nho nhỏ không thực sự đáng ngại. Họ chưa nhận ra rằng mọi thứ ảnh hưởng qua lại lẫn nhau, rằng hành động ngày hôm nay đang hình thành nên những hệ quả của ngày mai. Những hành vi bất cẩn và những ý nghĩ lang bạt kỳ hồ của họ đang chiếm gọn nguồn lực quý giá nhất của họ – thời gian. Chính vì cảm thấy rằng mình còn rất nhiều thời gian phía trước nên họ để mặc cho từng khoảnh khắc cơ hội trôi đi, cho đến khi chúng tích lũy thành những năm tháng trống rỗng.

Triết lý của chúng ta thúc đẩy chúng ta tiến về phía một tương lai cụthể. Thái độ, mức độ hành động và thành quả hiện tại cũng vậy. Lối sống hiện tại hoặc là khích lệ chúng ta trải nghiệm những chiều sâu cảm xúc mới, hoặc là thầm thì xúi giục chúng ta chờ đợi cho tới khi có được tất cả tài sản trong thế gian.

Con người và cách sống của chúng ta cần phải được rà soát theo các mục tiêu đã đề ra và trên tinh thần nhận thức sâu sắc về thời gian. Có lẽ chúng ta chỉ còn vài năm nữa thôi. Hoặc vài tháng. Nhưng chẳng phải việc làm điều gì đó có ý nghĩa với thời gian ít ỏi còn lại có ý nghĩa hơn nhiều so với việc thụ động ngồi chờ thời gian lên tiếng báo tử hay sao?

Thời gian tập luyện đã qua rồi. Thời gian tập luyện là khi chúng ta đang lớn. Thời gian tập luyện là khi chúng ta còn ngồi trên ghế nhà trường.

Chúng ta không phải là những người chơi toàn thời gian trong trò chơi của cuộc đời, và đối thủ của chúng ta là sự tầm thường của kiếp người. Thiếu vắng những hành động quyết liệt và thông minh, những đám cỏ dại của sự thất bại sẽ xâm nhập và phá hủy từng chút tiến bộ nhỏ nhoi mà chúng ta đã nỗ lực tạo ra. Chúng ta không thể ngồi chờ “hai phút bù giờ”. Chúng ta không thể chờ cho đến vài phút cuối cùng để rồi mới phát hiện ra rằng kế hoạch chơi của mình không hiệu quả. Và chúng ta cũng không thể chờ cho tới khi chiếc đồng hồ của mình điểm những tiếng tích tắc cuối cùng mới có những cảm xúc mãnh liệt về những cơ hội của đời.

Ngay lúc này đây chúng ta phải thách thức bản thân bằng một tầm tư duy mới và thúc đẩy chúng ta vươn tới những tầm cao thành tựu mới.

Chúng ta phải tự áp đặt cho mình một hệ thống kỷ luật mới và xây dựng một thái độ mới về cuộc sống, giúp khích lệ bản thân và khơi nguồn cảm hứng cho người khác.

Chúng ta không thể tiếp tục ngồi chờ một cơ hội chắc ăn xuất hiện rồi mới nghiêm túc nắm lấy. Chúng ta phải xác định được cơ hội hiện tại của mình là gì và nắm chặt lấy nó. Chúng ta phải đưa thêm tài năng, sự mãnh liệt và cảm thức về sự khẩn trương vào sự tồn tại của cơ hội này và tìm ra tất cả những gì chúng ta có thể làm.

Chúng ta không thể cho phép bản thân mình ám ảnh mãi về những rủi ro tiềm ẩn trong mọi cơ hội. Ngược lại, chúng ta phải nắm lấy cơ hội vốn hiện tồn trong mọi rủi ro với nhận thức rằng đôi khi phải chấp nhận cái rủi ro là chúng ta có thể sẽ phải đi rất xa để khám phá ra mình có thể đi xa tới đâu.

Bạn có thể làm được điều đó! Bạn có thể thay đổi cuộc sống của mình, và bạn có thể bắt đầu điều đó ngay bây giờ với một hành động đơn giản là xây dựng cảm thức mới về sự khẩn trương.

Hãy nhớ, chiếc đồng hồ vẫn luôn tích tắc điểm nhịp. Bạn có khả năng đạt được bất kỳ điều gì mình mong muốn, chỉ cần bạn hãy bắt đầu quá trình ấy ngay từ bây giờ.

Đạt được thành công và hạnh phúc là điều dễ làm và cũng dễ … không làm!

Kết quả cuối cùng của cuộc đời bạn sẽ được quyết định dựa trên việc liệu bạn sẽ đưa ra quá nhiều những đánh giá sai lầm rồi lặp đi lặp lại chúng hàng ngày, hay liệu bạn sẽ dành trọn cuộc đời mình để xây dựng một vài kỷ luật đơn giản rồi thực hành chúng hàng ngày.

Đó là kỷ luật về củng cố và mở rộng triết lý sống của bạn.

Đó là kỷ luật về xây dựng một thái độ sống tốt hơn.

Đó là kỷ luật về thực hiện những hành động quyết liệt và nhất quán đưa bạn đến chỗ đạt được những thành quả lớn lao hơn.

Đó là kỷ luật về nghiên cứu những thành quả đã đạt được để tiên liệu tương lai khách quan hơn.

Đó là kỷ luật về sống một cuộc sống ý nghĩa hơn và đầu tư tất cả những trải nghiệm đã có vào xây dựng một tương lai tươi sáng hơn.

Đây là những thách thức và để đương đầu với chúng, bạn phải đầu tư tài năng, sự quyết liệt, một cảm thức về tính khẩn trương, và một lòng quyết tâm không gì lay chuyển nổi.

Mong rằng những mảnh ghép cuộc đời bạn sẽ xuất hiện một cách nhẹ nhàng, và mong rằng bạn sẽ cảm thấy thích thú với tuyệt tác cuối cùng bạn tạo ra nhờ lòng quyết tâm nắm vững những điều cơ bản trong cuộc sống.

Hãy để những nỗ lực bạn đã bỏ ra và những thành quả bạn đã đạt được sẽ khiến cho những người một ngày nào đó khi đánh giá về cuộc đời của bạn sẽ chỉ biết nói một câu đơn giản: Làm tốt lắm, hỡi tên đầy tớ tận tụy và trung thành của cuộc sống kia ơi!


Khóa học Những mảnh ghép cuộc đời

Khóa học Những mảnh ghép cuộc đời của Jim Rohn.

Khóa học Những mảnh ghép cuộc đời do Jim Rohn trực tiếp hướng dẫn các lý thuyết và thực hành, phụ đề Tiếng Việt đầy đủ. Chi phí: 250K VND. Bảo hành học trọn đời, hỗ trợ 24/7 giải đáp mọi thắc mắc. Chính sách đảm bảo: chúng tôi cam kết sự hài lòng của học viên, trong vòng 30 ngày sau khi đăng ký, nếu không hài lòng chúng tôi sẽ hoàn trả toàn bộ chi phí trong vòng 1 ngày làm việc. Chính sách học trọn đời: học viên sau khi đăng ký có thể học bất kỳ khi nào, khóa học luôn có sẵn để học viên học trọn đời.

Học thử tại đây

Khóa học - Nội dung

Bài học Tình trạng
1

1. Bí quyết

2

2. Cách nghĩ

3

3. Thái độ

4

4. Hành động

5

5. Kết quả

6

6. Lối sống

7

Bonus - Khổng tử - wisdom of confucius

8

Bonus - 7 bước gia tăng thu nhập 10 lần

9

Bonus - Earl Nightingale - bí mật kỳ lạ nhất

10

Bonus - Kiểm soát tâm trí

11

Bonus - Bức thư gởi Garcia

Đăng ký khóa học

Những bài học quan trọng nhất của Jim Rohn

Spring is the season of opportunity. With opportunity, you must seize it quickly.
– Mùa xuân là mùa của cơ hội. Khi cơ hội đến, nhanh chóng nắm bắt, tận dụng nó


Jim Rohn - Nhật ký thành công - Success journal

Công thức làm giàu nhanh – The Millionaire Fastlane